Hinh sex đẹp, ảnh sex gái xinh dễ thương nóng bỏng mới nhất.

Đạo diễn và các em gái chân dài đẹp

Nguyễn Trần Huỳnh là một nhà đạo diễn mới ra nghề trong làng điện ảnh . Nhưng tiếc thay, trong tay của anh không có vốn liếng nào. Buồn bã anh vào quán cà phê Dĩ Vãng 2 để gặm nhắm những dự tính cho tương lai mờ mịt .

Nhấp một ngụm cà phê đắng, anh đắm chìm trong suy nghĩ miên man, lờ mờ qua khói thuốc anh thấy những cô tiếp viên trẻ đẹp với những ánh mắt tình tứ vừa mời mọc vừa trốn tránh. Những cặp ngực căng tròn thật đẹp được hóa trang thật khéo léo bằng những cái bra hiệu Victoria Secrets hay là sản phẩm Silicon giả tạo.

Bỗng anh nãy ra một ý kiến có thể cứu anh ra trong hoàn cảnh túng thiếu này . Anh lẩm nhẩm rồi tính tới tính lui trong lúc nhìn các cô tiếp viên ỏng a ỏng ẹo trên đôi guốc cao nghều nghệu , trong bộ áo dài trắng “see through”. Anh là người ít cười ít nói, nhưng bỗng mỉm cười với một cô tiếp viên đang rót trà cho anh . Sáng sớm anh thức dậy, anh liệt kê những thứ cần thiết cho cuốn phim mà anh đã tính vào tối đêm qua .

Anh vừa lẩm nhẩm trong miệng vừa viết xuống giấy: quay phim đã có, người quay phim đã có, chuyên viên ánh sáng đã có, quần áo, make-up . “That’s it! chỉ cần bấy nhiêu thôi là có thể làm được cuốn phim này rồi ha ha ha !!! Vậy là mình mau đặt vé máy bay thôi”.

Mười tám tiếng ròng rã trên máy bay cuối cùng thì anh cũng đáp xuống phi trường . Sau khi check-out tất cả các hành lý thì cả bọn đi tắc-xi tới khách sạn Hữu Nghị.

Đêm đó cả hai người bạn anh đều ngủ say, chỉ riêng anh thì vẫn ngồi tính toán. Lật cuốn sổ điện thoại, anh tìm tất cả các đứa bạn mà anh vẫn còn liên lạc mấy năm qua. Sáng sớm hôm đó, anh thức dậy thật sớm mặc dù anh chỉ ngủ vỏn vẹn có ba tiếng. Thằng Cường và thằng Sâm cũng thức . Nhìn thấy Huỳnh, thằng Sâm chợt vọt miệng:

– Cha chả, anh Huỳnh tươi rói ta ơi, chắc có tin tốt chứ gì .

– Chú em mày cũng tinh mắt lắm. Đúng rồi , tin tốt . Gom hết các thứ đi hai đứa, mình đi ngay để kịp chuyến xe về miền Tây .

Chuyến xe phải mất cả hơn nữa ngày . Cả bọn đâu có quen đi “xe mười hai chỗ ngồi” đâu, nên dọc đường có đứa nhức đầu, có đứa đau bụng, và còn có đứa ói mữa . Thành đón bọn họ ở bến xe . Nét mặt nó hớn hỡ , miệng cười toe toét nói năng không nghĩ . Không biết nó vui vì nó sắp trúng mánh Việt Kiều hay là vì thực sự nó gặp lại người bạn từ thuở ở truồng tắm mưa, cái thời xa xưa như trái đất mà giờ đây nó còn chưa biết Huỳnh là người nào trong cả ba đứa .

Huỳnh có được số phone của Thành là cũng nhờ em gái của nó lấy chồng định cư ở Orange County . Dạo đó anh tình cờ đi chợ , bỗng ai đó gọi “anh Huỳnh” và thế là bây giờ anh mới có dịp gặp lại Thành. Anh chỉ nhớ là lúc nhỏ anh hay gọi nó là Thành Lúa .

– Sao , chuyện hôm qua tao bàn với mày mày lo xong chưa – Huỳnh bỗng cắt đứt câu chuyện xưa như trái đất của nó để đi thẳng vào vấn đề .

– Xong rồi anh Huỳnh . Vất vả em mới kiếm được đó .

Huỳnh thừa hiểu Thành , nhìn bộ vó của nó cũng biết là hạng ham tiền rồi . Anh gằn giọng trả lời như để cho nó yên tâm:

– Được rồi, tôi biết anh vất vả . Lo xong vụ này đi tôi trả anh 10 triệu .

– Chừng nào anh ?

– Nè cầm trước 3 triệu đi, chừng nào xong tôi đưa hết – Huỳnh trả lời rồi móc túi lấy ra 2 tờ 100 đô đưa cho thằng Thành.

Thằng Thành bỗng cười híp mắt cầm lấy 200 đô ngay như sợ Huỳnh đổi ý , rồi nói:

– Anh đi theo em.

Thành dẫn cả bọn đi quanh co qua mương rạch ngoằn ngoèo, leo trèo lên đề điều lỏm chỏm, leo lên mấy cây cầu khỉ cheo leo yếu ớt . Cuối cùng thì tới một bãi rác thật lớn nồng nặc mùi xú uế . Thành đưa tay chỉ rồi nói:

– Ở đây nè, anh lên trên đó đi . Hỏi ai là con Tươi và con Muống. Chừng nào có mối khác kiếm em, Thành ở cái xóm này ai mà không quen. Chỉ cần anh nói một tiếng . Thôi, em đi trước nhen, nhà em ở chỗ kia (chỉ tay qua đó), có gì hú em!

Thành nói xong thì đi thẳng để lại cho Huỳnh cái nhìn ngơ ngác . Anh nghĩ thầm:”Cái bãi rác cao ngời ngợi thì làm sao leo lên đây . Cả đám người kia đang bưới móc biết ai là con Tươi , biết ai là con Muống”.

– Thôi …

Huỳnh định nói:”Thôi mình về!”. Nhưng anh nói chưa dứt câu thì tiếng ai đó từ bên kia đường vọng qua:

– Anh là anh Huỳnh phải không ?

– Cô là …

– Tôi là Tươi .

Anh chợt nhìn cô gái ấy mà thấy tội . Từ trên đầu trở xuống đều hôi thối bẫn thĩu , quần áo rách bươm . Trông cô ta trạc tuổi đôi mươi . Tươi chợt la to:

– Muống, lẹ lên! Anh Huỳnh nè .

Ai đó từ sau lưng gian nhà lá ọp ẹp ló đầu bước ra và chạy thẳng tới vẻ mặt mừng rỡ , mở miệng chào:

– Chào mấy anh, mấy anh ở bển …

– Thì chứ sao, nhìn dáng dấp bọn ảnh kìa, đẹp trai quá, “mơi”.-Tươi nhí nhảnh trả lời .

Huỳnh chợt vọt miệng lên tiếng:

– Tụi em có nghe anh Thành nói …(anh tỏ ra lúng túng) mấy em biết mục đích của tụi anh ?

– Biết chứ, nghe nói làm cái này có tiền nhiều lắm. Tụi anh biểu sao, tụi em làm vậy .

– Còn cái khác anh cần đâu, em kiếm ra chưa ?

– Có rồi, nó ở sau lưng nhà em đó .Em ngày nào cũng thấy nó …

Bài viết hay bạn nên đọc

X