Hinh sex đẹp, ảnh sex gái xinh dễ thương nóng bỏng mới nhất.

Địt lồn cô chủ nhà vú bự

Địt lồn cô chủ nhà vú bự

Tiếng lục cục mở cửa lôi tôi ra khỏi giấc ngủ nướng. Chợt nhớ ra bữa nay thứ năm, nhà trường nghỉ nên tôi cố nằm thêm một lúc nữa. Nhìn ánh sáng nhờ nhờ từ ô lưới sát trên cửa hắt vào, tôi thấy hình như chưa có nắng. Tôi lười biếng kéo tấm chăn đơn lên kín mắt để bóng tối phủ dễ ngủ hơn.

Tiếng chị Phương dựng tôi dậy ào ạt như mưa sa. Lần nào chị ấy tự tiện đến cũng gây ồn ào như vậy. Chị Phương là chủ nhà trọ của tôi, gia đình chị ở phía trước, còn tôi thuê dãy nhà phía sau. Chị Phương sàn sàn tuổi tôi, nhưng vì có chồng con nên có vẻ già dặn chứ không bông lông con nít như tôi.

Thấy tôi độc thân bừa bộn, chị thường mượn ngày nghỉ đến thu dọn nhà hộ. Tôi thuê căn phòng bé tí mà không giữ được nếp gọn ghẻ. Chị thường gắt gỏng: cậu bẩn quá, quần áo thay quẳng tứ tung, mền mùng ẩm cũng chẳng giặt.

Nhân có chị giúp, tôi càng ỷ y bỏ loàm toàm đầy nhà. Một lần bất cẩn để chị bắt gặp cái quần dính đầy khí khô cứng như mo cau, tôi mắc cỡ quá sức. Chị Phương bêu cái quần cho tôi nhìn mà kêu oang oang: cậu làm thế này à.

Thực ra, chị nghĩ là tôi thủ dâm nên trách mắng. Đến khi nghe tôi kể bị mộng du chị mới ớ ra và có vẻ thương hại. Chị bảo: trai mới lớn thường mơ tưởng bậy, đừng dại mà tự vọc mình. Quen tay làm bộ phận hỏng đi, sau không còn tự nhiên, vợ nó trách đấy.

Tôi dấu kín việc nằm mơ thấy mình làm tình với chị nên bắn dữ dội, cả một khoảng phía trước dây rớt cứng òm. Chị ngửi kêu tanh, làm tôi ngượng bằng chết. Bữa nay chị lại đến, đuổi tôi quầy quậy như xua tà, tốc chăn, kéo tay lôi. Tôi van xin để ngủ thì chị bất kể xốc vô cù léc cho tôi phải thốc lên.

Ngặt cái, con trai sáng dậy buồi cứng ngắc nên tôi phải lom khom dấu che. Chị Phương biết mười mươi nhưng vốn thích trêu nên cà khịa: sao cậu không đứng thẳng lên hả. Tôi ấp úng tại…tại… mà miệng không mở thốt lời được.

Tôi vơ cái chăn đơn che thì chị Phương giật kéo ra. Y như hai người đang lừa thế đấu vật. Cái áo chị mặc khoét rộng như loại áo dài không cổ nên khi chị cúi xuống giành tấm chăn, tôi nhìn thấy hết trơn bộ ngực nặng của chị. Điều này càng làm buồi tôi ngỏng tột độ.

Đã vậy chị còn áp sát vô giành làm hai vú bị trì kéo nhảy nhót tưng bừng dù được cái nịt vú giữ che chằng chịt. Tôi hét lên: đừng mà chị, em muốn chết lên đây này. Chẳng biết vô tình hay cố ý, chị càng gắng sức kéo chăn. Tôi châng hẩng khi đáy quần đội cao như cái dùi ló ra trong bọc.

Chị Phương cũng choáng khi nhìn thấy cái vật lù lù nên đứng chết trân, ôm lấy chăn trước ngực. Tôi lắp bắp nói với chị: sao chị lại ép nài tôi, bữa nay chị lại còn mặc cái áo ác ôn, tôi đang khốn khổ vì của nợ lại thấy bùng nhùng vú chị, làm sao không ngỏng bạo.

Chị Phương sững đi. Tôi cũng chẳng cần e thẹn nữa cứ đứng thẳng băng làm buồi dái chọc lừng lững ra ngoài. Chị Phương quay ngoắt đi, mặt thoáng đỏ. Tôi chụp chị từ phía sau, giụi mặt vào sau gáy chị, miệng đớp mấy sợi tóc mai làm chị nhột.

Chị nhúc nhích tránh qua tránh lại, tôi bị hớp hồn vì tánh nũng nịu của đàn bà. Tôi quàng tay ôm gọn lấy ngực chị, chị Phương thu tay che giữ không cho chạm vào vú. Cơn dục bùng bùng lên, che mờ tịt mắt mũi tôi. Đứa con trai càng bị cấm đoán thì càng tỏ ra khao khát háu ăn.

Tôi đã thấy hai quả vú lủng nhủng của chị thì bắt nhịn làm sao nổi. Nên mặc chị ép co, tôi mạnh bạo vùng gỡ tay chị ra. Hai chị em kẻ vật người chống nên đeo nhau trèo trẹo. Tôi đã khống chế banh được hai cánh tay chị và bàn tay tôi đã ôm tóm lấy mỗi bên vú của chị.

Đôi vú nuôi con nhúng nhính sữa nên mềm êm và đầy đặn quá thể, tôi ập được vào thì bóp ồm ồm. Tôi nghe rõ tiếng xọp xẹp của vải nịt vú bị vò kêu giòn tan như giấy bóng kiếng. Tôi đeo chị quá khít nên dù chị Phương chống đối vẫn không thoát. Tôi bóp hai vú mà hổn hển van xin: chị cho tôi bóp một lúc, tôi thèm quá.

Không biết mặt tôi lúc đó nghệt ì ra sao mà chị Phương chép miệng than: thèm gì mà đờ đẫn ra, thấy tội. Dù không chính thức nhận cho phép hay không, chị Phương đứng yên, tôi lợi dụng ngay, lòn thọc hai tay vào dưới áo để vò măn hai vú.

Chị Phương mặc cái áo nịt bằng vải chúc bâu mềm, dịu như sa tanh nên vú chị áp sát lên áo. Tôi vừa bóp vừa dùng đầu các ngón trỏ khảy vào núm vú thì nhanh chóng cả hai đều cứng săn vón hòn lại. Tôi chuyển vội sang ấp hai tay căng bầu vú, trong khi các ngón cái và ngón trỏ vê tròn tròn hai đầu vú cật lực.

Tôi thấy chị Phương rùng mình như bị rét và sữa ọc ra thấm ướt đầu nịt vú chây chớt. Tôi thích quá càng vê bóp nhún hai núm vú, sữa càng trào ướt nhoẹt thêm. Chị Phương lịm đi, nhón người thấp xuống để tránh những sóng lăn tăn trên đầu vú, nào dè ở tư thế này đít chị nhỏng lên hơi nhấc tôi nhón lên theo làm buồi tôi đâm uỳnh uỳnh vô bắp đùi chị.

Tôi y hệt con khỉ con đeo trên lưng mẹ, cặc tôi va chạm vào da thịt đàn bà làm nó cứng tìm cách giập đâm cho đỡ. Tôi vẫn phủ lên hai vú chị, thúc bóp và nắc oạch oạch khơi khơi.

Chả biết chị Phương cảm thấy ra sao mà nghe chị kêu ri ri, tôi lên cơn nên đẩy oách hai lúp nịt vú ra khỏi bầu và dùng các ngón tay vê trực tiếp lên da vú chị. Hai núm vú bị lăn xe nở cực độ, nhỉnh còn hơn quả nho, tôi vê sữa phún ra rào rào.

Sữa gây dính láp nháp càng làm tôi choáng váng và bị lôi cuốn. Tôi xòe to bàn tay ra mà nắn bóp day cho hai quả vú nhồi tưng tưng. Chị Phương rỉ rả rên ư ư mà vẫn giữ yên cho tôi tưng bóp.

Cáng lúc hai chị em bíu lấy nhau như đôi cóc cõng nhau, tôi vê bóp hai vú thì sữa càng nhỏ giọt lấm lem cả cạp quần. Chợt tôi nói với chị: em nghịch lâu nên sữa chảy phí, chị để tôi nút bú kẻo uổng.

Chị Phương có vẻ lạ lùng vì không ngờ tôi dám đề nghị xin bú sữa chị. Việc này những hôm bị cương sữa nhức nhối, chị có nhờ chồng bú thay con, anh chê là mùi hoi không chịu. Chị hơi ớ nên hỏi vặn: cậu dám à? tôi gật đầu.

Chị Phương xoay người lại, tôi chuồi theo lo mở các cúc áo chị, kéo tuột ra. Tôi cũng gỡ luôn cái nịt vú để tiện bề xoa nắn và tránh sữa làm lấm lem thêm. Rồi tôi vời chị ngồi xuống giường, tôi quì gối, thận trọng nâng bóp từng cái vú và há miệng ngậm nút ọc ọc.

Khi tôi bú, tôi dùng răng cắn giữ nhẹ và vuốt lôi đầu vú ra, như người cầm túi bột nặn cho tan hết chất nước. Miệng tôi bú một bên, còn tay tôi bóp nắn một bên kia, hai vú lóc xóc không ngừng nghỉ.

Tôi bú mà nghịch hơn trẻ mỏ. Chị Phương thấy đôi vú bị kích thích tâng tâng càng ưỡn ngực ra. Tôi biết chị sướng và xen lẫn tâm lý hãnh diện nên càng ngoan ngoãn như con đang bú mẹ, tôi nhằn vú mà mắt ngước thiết tha nhìn chị van lơn.

Bản năng người mẹ trỗi lên, chị Phương hờ hững xoa lên mái tóc tôi nói trớt: bú ngoan đi, chị cho đó. Tôi sướng quá càng ôm xoa một bên vú và miệng tớp tớp liên tục nơi cái vú đang ngậm. Mùi hơi hướm đàn bà xông lên thơm nức cả phòng. Tôi giúi người vào bụng chị và giật phăng phăng cái vú rất nhanh.

Thú thực nhiều lần chị Phương đã từng đến nhà giúp tôi nhặt nhạnh quần áo bỏ giặt hay cuốn thay chăn nệm, nhưng tôi chưa bao giờ dám sàm sỡ với chị.

Nhìn dáng chị phục phịch, con đẻ sồn sồn, vú vê lúc nào cũng nung núc sữa, tôi thường đùa: bà đẻ cho lắm vào, không sợ con chui ra cha chui vào miết, cửa nẻo long bản lề, vẹo lệch hết sao.

Những khi đó chị Phương nhứ nhứ tay dọa đấm tôi mà la choi chói: con trai mà ăn nói không giữ kẽ, coi chừng chị đánh tét đầu đó cưng. Cho nên, chị thân tình đến phòng tôi như chính nhà chị. Để dễ dàng, chị còn lo đánh riêng một bản sao chìa khóa hầu lúc tôi nhong nhong chạy chơi đâu, chị vẫn tự vào nhà sắp xếp hộ.

Có bữa đi để mọi thứ tuềnh toàng, trở về thấy đâu ra đó ngăn nắp, biết là có bàn tay chị thu vén hộ. Trong lòng cũng chỉ dám ước ao sau lấy được ai cũng đảm như chị. Lắm lúc thèm đàn bà, chợt nghĩ đến người ngợm chị, cặp vú thây lây xục xịch cũng đâm mơ. Thèm hơn chút nữa, cũng tò mò mong có một lần lột được quần chị ra xem con sò nó thế nào.

Nhưng ước để có ước chớ bố bảo tôi cóc dám yêu cầu chị điều ranh mãnh này. Bữa nay, nhân đang bị thằng bé nó hành, chị lại đến xông xáo giằng co khiến tôi nhìn thấy đôi vú chị nhủng nhẳng, mà không dằn máu dê được. Ai dè chị cũng lan man có ý loạng quạng như tôi, thành ra việc tưởng khó thành không khó.

Tôi thành

thành khẩn bú và bóp ùng ùng từng cái vú với lòng dạ của đứa con say sưa mẹ nên khiến chị rung động hòa đồng. Lúc đầu còn ngồi im, sau tôi lôi nhằn đầu vú làm chị sướng thì chị cứ rướn thẳng người lên, lại ưỡn cao ngực cho tôi phá.

Đến lúc tôi vẹo đầu nằm ngửa hẳn lên đùi chị mà bú nút oàm oạp thì chị lặng đi. Cặp vú bị quậy vằng đùng đùng, sữa lênh láng, có khi bú bên này thì bên kia sữa phun ra như núi lửa. Hai đầu vú to đùng, tôi cắn thấy ngon biết bao.

Lại thêm tóc tai bờm xờm của tôi giúi giụi làm chị buồn buồn giống bị cào cấu, thọc léc, chị càng nhủn người ra, hai đùi phải nhịp như khiêu vũ. Tôi ngước lên hai vú lộ dềnh dàng như hai cái phễu úp, cơ mỡ nhún tưng tưng. Tôi kẹp chặt ngón tay giữ để sữa không phún ra được mà nó vẫn nhi nhỉ như nước mắm cốt.

Mồ hôi chị thấm quanh bụng, dưới lườn vú và chảy tong tong xuống lớp da dầy xếp lớp, tôi coi tựa những giọt pha lê rong rỏng giát lên thịt da chị. Tôi nhón đầu lên dùng mũi quẹt vét mớ mồ hôi đó. Cái mùi chua rất đàn bà của chị xộc vào mũi làm ngây ngất con tim tôi.

Hai đùi chị bị ngộp phải xập ra xập vô như ống bễ cho hơi thoát ra ngoài. Ôi lại một mùi đàn bà khác làm cho đầu óc tôi vất vưởng phiêu du đâu đó. Tôi lúng túng, miệng còn ngậm chặt vú bú dòng sữa mà cũng ngọng nghịu hét lên: khó chịu thì chị tuột béng quần ra cho thoáng, mắc gì cứ khư khư giữ cho mặt mày bí xị vậy.

Chị Phương ứ ứ phản đối: cậu thật bạo mồm bạo miệng, chị là đàn bà cậu là con trai trong căn phòng vắng vẻ này lại xúi chị cởi quần. Nhưng rồi bị tôi bức bách mãi chị phải ề à: thì cậu kéo cạp quần xuống thấp một chút hộ chị đi.

Tôi phải bỏ bớt bàn tay đang bóp vú và nâng cao đầu để lôi quần chị ra. Tôi cố tình lôi mạnh tay nên khi xong thì quần đã lần khân vượt quá háng. Cái xì đen của chị bằng lụa ôm gọn lấy đôi đùi trắng trông quá mướt.

Còn nữa, cái góc xì bị chẹt nên che hớ hênh con sò để lơ thơ mấy sợi lông xoăn lộ ló ra, gió thổi làm rung rung rất khéo. Tôi tắc tiếng tưởng bị một tảng đá nặng rớt đè trên ngực.

Đột nhiên, tôi bóp cứng hai vú mà nút như điên. Chị Phương buốt đầu vú nhưng sướng nứng, bàn tay xoa rào rào nơi tóc tôi. Có hồi tôi húc mút tùm lum, chị Phương phải nắm tóc tôi mà giựt, tưởng bứt rơi từng mảng lớn. Tôi reo lên như trẻ nít: ôi, bú ngon quá.

Lâu thật lâu, chị Phương lưu ý tôi: thôi bú no rồi, còn chừa lại cho em ở nhà nữa chứ, không lẽ lại ăn hết phần của nó sao. Tôi nhả miệng ra mà hai tay thì chưa chịu buông hai vú. Tôi thay miệng bằng những cặp ngón tay thay nhau vuốt chuốt hai đầu vú chị, sữa rịn rịn theo.

Tôi lại cố nhỏm lên, tách khỏi đùi chị và quị quì xuống như lúc trước. Lóng rày mặt tôi đã không còn đeo cứng ngực hay bụng chị nên tôi ngả gục vào chỗ cái xì mà hít hít sâu.

Phải đến đợt hít thứ ba chị Phương mới nhận ra chuyện ăn gian của tôi. Chị xô tôi ra định không cho, tôi cứ ập ùa vào. Chị hét: con trai con nứa không được gục mặt vào đó, tối thui không cất đầu lên nổi.

Mặc, tôi vê bóp hai vú đẩy chị ngửa tênh hênh ra và đang khi chị lồm cồm giữa thế nửa ngồi nửa nằm thì tôi khoắng miệng môi vào bên ngoài cái xì. Nước miếng tôi làm chất lụa mềm đi nằm ẹp xuống cái rãnh dọc của vùng háng. Tôi ngoạm ngay một cái không đoán là trúng vào đâu, nhưng chị Phương kêu oái.

Tôi ngước lên, chị trách tôi: sao liều thế, ai cho mà cạp. Nhưng khi tôi bóp và vuốt hai đầu vú lôi vuột ra thì chị cười hề hề rủa yêu: miệng mồm bạ đâu cũng cắn nhay được. Tôi ư hử mà ấn hai tay vô vú đằn giữ chị còn lấy cằm xủi lên xuống vô cái rãnh lồ lộ trên sịp. Chưa gì ướt nhoẹt, mùi ngai ngái như rơm bị thui lửa, tôi bớt một tay bóp vú, vạch ngay nép sịp ra mà đá lưỡi vào liếm tì tì.

Chị Phương đâu dè tôi mượn gió bẻ măng bạo như vậy nên re ré kêu đã muộn. Mấy sợi lông lồn chị đâm rào rào vào mép tôi làm tôi hăng tiết lên rúc cạp xoạch xoạch. Chị Phương bật ngửa, ưỡn cao lồn lên, tôi thừa cơ nút chách chách như nút hột vịt lộn.

Chị Phương khoắng hai giò, khép vô khép ra như cánh bướm. Tôi tựa vừa đợp được con ốc gạo nên nút cho cạn nước tứa ra. Nghe có tiếng gì đó kêu xẹp xẹp té tát rất đáng yêu. Tôi bỏ lơ hai tay bóp vú mà cố đè chị Phương để banh giò chị ra, vén cái sịp sang một bên bú oạp oạp vô cái lồn giãy giụa khều khào.

Tôi thường nghe nói chị Phương rất hay giúp đỡ mọi người. Nhà nào vợ đau con yếu hay có việc không may xảy ra, chị đều tự động đến góp một tay thu vén dọn dẹp. Có điều chị hay hỏi han gia cảnh hay cuộc sống người khác nên nhiều người không thích cho là chị tò mò muốn xen vào đời tư của họ.

Đối với tôi cũng thế. Chị hỏi lần hỏi lựa khiến tôi cũng bực mình. Tôi phải gắt lên: bà hỏi cứ như công an điều tra tội phạm. Nhưng dần dà hiểu nhau, tôi không câu nệ việc ấy nữa. Đến khi cả hai cùng hiểu biết thì chị Phương mới giải thích: thấy cậu cu ki một mình biết là cậu sống luộm thuộm, nên muốn đến sắp đặt lại gọn ghẻ. Đàn ông, con trai phải chu đáo một chút gái mới thương, chứ bừa bộn các cô nghĩ về phải hầu hạ suốt đời thì chó nó thèm.

Chị ỷ vai lớn, có chồng có con nên ăn nói bạt mạng, nhưng rất thật. Từ trước chị vẫn đi lại giúp tôi, lúc đầu còn ké né, sau quen thì tự nhiên rất mực. Có bữa, chị xồng xộc vào, kêu nóng um trời rồi tự mở toang áo ra quạt phành phạch. Tôi đùa bảo: trước mặt con trai mà bà chị phanh hông, phanh ngực không sợ thằng em làm hỗn sao. Chị Phương cười bảo còn lâu, nhưng cũng vội khép nép kéo bớt vạt áo lại.

Tôi luôn đùa, trêu chọc chị, còn chị thì bảo: tôi biết mà, cậu nói cho vui thôi chứ nhát bỏ bu. Tôi chọc bảo bữa nào chị đến ở quách với tôi thì chẳng sợ chửa đẻ gì nữa, cho máy nguội bớt không lo lột dên. Chị vả yêu vào má tôi mắng nhẹ: chỉ nói bậy.

Phải nói là chị rất ư hồn hậu. Đi chợ, đi búa hay ghé lại chỗ tôi trọ, khi thì cho tấm bánh, khi thì để lại ít trái cây. Mắc tiêu, mắc tiểu cũng cố nhịn, bò vào đến chỗ tôi mới xả. Ba hồi, sữa cương ướt cả áo, chị cũng thông thốc vào nặn bớt tỉnh bơ. Tôi nằm đó chị cũng coi pha, làm tôi nhức mắt bằng chết.

Tôi hỏi chị: sữa đầy thì kệ nó, bà mượn cớ để khoe vú với tôi hả. Chị đang nhăn nhó cũng phải ì ạch giảng: cậu có là đàn bà đâu mà biết nỗi khổ. Nó nhức còn hơn mụn mủ, báu gì vú vê mụ đẻ con hàng bầy nữa đâu, nhưng có nặn thì mới đỡ.

Thấy chị đẩy bung cái nịt vú lên bày hai quả thịt to như cặp bưởi và dùng mấy ngón tay bóp bóp nặn nặn, kéo cái núm từ trong quầng ra tận phía ngoài, sữa ri rỉ chảy ra như bị nghẹn, chị vuốt tới vuốt lui cũng chẳng được gì hơn. Tôi đá gà vô: sao tôi thấy các bà cho con bú, sữa phun có tia, thằng nhóc bú một bên mà bên kia sữa cũng óc ách trào, còn bà bóp cật lực mà nó chảy i ỉ như con nít đái.

Chị bật cười tồ tồ: con trai mà cũng để ý. Rồi chị ấm ứ lâu lâu mới bảo: ừ cũng lạ đấy nhỉ, mình vặt bỏ bu sữa chỉ nhỏ xè xè, vậy mà con nó ngậm là phun như suối. Tôi mượn cớ đía luôn: cứ gì con bú, đàn ông thấy vợ xun xoe đặt tay vào thì cũng phun nháo nhào cật lực.

Chị Phương phỉ phui lối nói cà rỡn của tôi bằng cách ứ ư và mặt thì hồng hồng coi có duyên đáo để. Tôi nhân cơ hội lại xía thêm vào: đâu bà chị để tôi nặn hộ cho, có khi còn hiệu quả hơn. Chị Phương có vẻ suy nghĩ, tôi nhanh chóng cướp ngay thời cơ nằn nì để làm thử.

Chị Phương khựng khựng và bảo: này, tớ để cậu thử xem thôi nhé, chớ được đằng chân lân đằng đầu là tớ dẹp quách. Nói rồi, chị nâng giữ lấy hai bầu vải áo nịt chờ. Tôi nói thì hăng, đến lúc chị cho lại nhợn. Các ngón tay bắt run, tôi phải tự trấn an rồi ụp nhanh lên cả hai vú chị một lượt cho có trớn.

Hai bàn tay tôi ôm hai bầu vú dù đã xòe rộng mà không đẫy. Vú nuôi con nó nhung nhúc nở to. Tôi đợi dằn bớp hồi hộp mới bắt đầu lăn day vòng vòng. Thịt da chị mát chi lạ, lại mềm, lại đàn hồi, lại ngoan ngoãn theo sự vò nắn của tôi làm tôi xính vính.

Tôi day hai vú lâu lâu, đôi đầu vú cộm cương trật trầy bên trong gan bàn tay làm tôi cứ muốn day mãi. Chị Phương thì lim dim mắt, hai tay bíu lấy lúp vải áo nịt, muốn đờ đẫn cả người.

Tôi điều chỉnh cho hai lòng bàn tay ôm vòng lấy đường viền tròn của bầu vú rồi xê dịch cho mấy ngón tay chuồi ra nơi các núm vú. Tôi chưa bóp hay vê gì cả mà sữa đã lấm lem choe choét ra.

Tôi bắt đấu nắn nắn ở các quả sữa,

chúng giống như quả xoài tượng cứng ngắc song mềm giãn ra dần. Tôi dùng hai ngón tay ở mỗi bên tìm vê lăn cái đầu vú như người lăn món bánh trôi.

Hai núm vú cong giòn lại, tôi vê chừng nào thì chúng càng nạnh cứng lên chừng đó. Đến khi tôi chuốt như chuốt bút chì thì sữa ộc ộc nhễu ra, tong tong rơi trên quần chị. Thấy vậy, tôi khảy khảy thì sữa phun phè phè, tôi vội bưng kín đầu vú sữa vẫn chui qua kẽ tay mà nhỏ giọt liên tục.

Chả biết chị Phương đã hay việc tôi bóp nặn làm chị bớt nhức mà chị thả người thư giãn tự do. Tôi thấy hành động có ép phê thì chuốt nhanh chuốt vội cho sữa ra mau hơn nữa. Chị Phương xuýt xoa như người được lấy cái giằm ra khỏi chỗ bị đâm.

Tôi thấy chị phiêu phiêu phưởng phưởng thì vê nắn bóp cả vú, cả núm rào rào. Hai vú lầy huầy dưới làn da và các ngón tay tôi, thỉnh thoảng thấy chị rùng rùng người như bị kim chích. Thú thật tôi sướng quá, đâu ngờ sờ tay lên vú đàn bà rờ rẫm mà cũng gây cảm hứng tuyệt diệu như vậy.

Bài viết hay bạn nên đọc

X