Hinh sex đẹp, ảnh sex gái xinh dễ thương nóng bỏng mới nhất.

Em bỏ tôi và cặp với đại gia

Tôi năm nay 25 tuổi và lấy đã lấy vợ được 5 năm. Trước khi lấy nhau, chúng tôi đã từng coi nhau như những người bạn thân thiết. Sau một thời gian yêu nhau say đắm thì chúng tôi đã đi quá giới hạn và đám cưới cũng sớm tổ chức trong thời gian đó.

Thời gian đầu mới cưới nhau, em luôn chứng tỏ là người vợ hiền, dâu thảo và sống rất biết điều. Cho đến khi em sinh đứa con trai đầu lòng kháu khỉnh, cả nhà tôi lại càng yêu quý và thương em hơn. Nhất là mẹ tôi, mẹ luôn chiều chuộng con dâu, chăm sóc cháu nội rất chu đáo và lúc nào cũng tranh việc làm giúp em. Mẹ không bao giờ lớn tiếng quát mắng, trách móc em nửa lời.

Thời gian qua đi, tôi muốn cải thiện cuộc sống nên quyết định đi lao động ở nước ngoài. Dù lao động vất vả nhưng tôi luôn tự động viên mình phải cố gắng làm việc thật tốt để có được số vốn nho nhỏ về kinh doanh… nhưng vừa sang được gần một năm thì ở đây xảy ra bạo loạn nên tôi và những người lao động Việt Nam phải nhanh chóng về nước.

Lúc về đến nhà, tôi rất ngỡ ngàng vì vợ mình ăn mặc sành điệu và trang điểm rất đẹp. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào khi mình có được một người vợ đẹp và ngoan như vậy.

Nhưng cũng khoảng thời gian này, tính cách em bắt đầu thay đổi hẳn. Dù làm ở công ty gần nhà nhưng em thường xuyên không ăn cơm ở nhà mà suốt ngày bận đi “tiếp khách”. Tuy nhiên, vì quá yêu và tin tưởng vợ nên tôi chẳng trách em nửa lời, lúc nào cũng một mực lo lắng, bênh vực em. 

Rồi tôi cũng xin được một chân làm bảo vệ gần nhà. Do công việc nhàn hạ nên tôi thường xuyên chơi game và trở thành “con nghiện” game. Vì mải mê với chiếc máy tính, tôi đã không có nhiều thời gian quan tâm đến gia đình và đây cũng là cơ hội để vợ tôi được “bay nhảy” tự do bên ngoài.

Nhưng “bệnh” đi nhiều của vợ tôi càng ngày càng nặng. Tôi hỏi han, can ngăn nhiều nhưng cô ấy vẫn đi. Hễ đi làm về, em lại trang điểm, ăn mặc thật đẹp để “đi chơi cùng bạn”. Hầu như ngày nào em cũng về nhà rất muộn, lúc thì 11h đêm, lúc đến tận 12h đêm mới về.

Có một lần, đồng hồ đã điểm sang ngày mới nhưng em vẫn chưa về. Tôi gọi điện hỏi han thì em bảo: “Em đang ở biển với mấy người bạn nên không về được“. Tôi nhẹ nhàng khuyên giải không được, mắng mỏ cũng không xong, tức quá, tôi xé hết quần áo và vứt hết đồ đạc trang điểm của em.

Những tưởng sự “răn đe” đó của tôi sẽ khiến em suy nghĩ lại. Nhưng không, tôi xé lớp quần áo này, em mua lớp quần áo mới và đêm nào, em cũng bỏ nhà đến sang ngày mới mới chịu về. Và có một điều rất lạ là đi đâu em cũng không dám đưa con đi, không dám nói với ai là em đã có chồng. Em quá nông cạn, suy nghĩ vô tư hay vì thâm tâm em có mục đích gì khác?

Sau bao nhiêu lần khuyên ngăn không được, lần mới đây nhất, tôi không chịu được sự ngỗ ngược, hỗn láo của vợ nên đã ra tay đánh em. Tôi cũng đã đưa em về bên nhà ngoại để nói chuyện cho rõ với gia đình vợ và mong muốn bố mẹ vợ góp ý để em suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện hơn.

Nhưng sau buổi nói chuyện đó, em xách va ly ra khỏi nhà, không nói lại với bố mẹ chồng và chồng một câu nào. Tính đến thời điểm này, em đã ra khỏi nhà được hơn một tháng. Trong một tháng qua, tôi cũng được biết em có qua lại với mấy người đàn ông khác và đặc biệt là em mượn rất nhiều tiền từ nhà ngoại và bạn bè. Số tiền em vay mượn tiêu xài đã lên tới 30 triệu. Tôi không hiểu em vay tiền để làm gì trong khi điều kiện sống của gia đình chúng tôi cũng khá, thời gian tôi đi xuất khẩu lao động, tôi gửi cho em rất nhiều tiền để tiêu xài. Và khi tôi về, chúng tôi vẫn còn một ít vốn nhưng em có sử dụng vào mục đích cá nhân của mình rất nhiều.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về mối quan hệ của mình. Một phần vì bản thân mình rất thương con, một phần tôi vẫn còn thương vợ và mong muốn nối lại tình cảm nên tôi đã hạ thấp bản thân mình, chủ động gọi điện với em, mong em quay về với gia đình. Nhưng dù tôi nói hết nước hết cái thì em vẫn một mực không chịu về.

Ra khỏi nhà hơn một tháng nhưng em chỉ về ba lần để gặp con và mỗi lần như thế, em đưa con đi chơi khoảng một tiếng rồi lại trả con cho nhà chồng, đi biệt tăm. Cũng trong thời gian này, tôi đã nghe rất nhiều tai tiếng về em. Có một người bạn thân của tôi còn bắt gặp em đi từ trong khách sạn ra với một người đàn ông đứng tuổi. Không những thế, em còn chơi thuốc lắc cùng hội bạn của người đàn ông đó và thường xuyên đi chơi, thân mật với đám đại gia xã hội.

Tôi cảm thấy rất xấu hổ, xót xa khi nghe những điều tiếng đó từ em. Nhưng khi tôi hỏi em về những chuyện ấy thì em lại chối đây đẩy và bảo “Em không phải là hạng người như thế!”.

Thực sự đến bây giờ, em đã đánh mất niềm tin và sự tin tưởng của cả hai bên gia đình. Còn tôi, tôi thực sự rất đau khổ khi bị vợ phản bội lại tình yêu của mình. Nhưng tôi vẫn chấp nhận, vẫn chịu đựng vì con, vì mái ấm gia đình nhỏ. Điều tôi lo sợ nhất là con tôi phải sống thiếu thốn tình cảm yêu thương từ bố mẹ.

Các bạn ạ! Trong chuyện này, lỗi một phần là do tôi nhưng liệu em có quá đáng không khi sống buông thả và thiếu trách nhiệm với gia đình như vậy? Dù tôi vẫn còn rất yêu em… nhưng dường như tôi không còn tình yêu dành cho em nữa.

Không biết đến bao giờ em mới tỉnh ngộ để quay về với gia đình… hay em vẫn muốn sống một cuộc sống sa đọa, sung sướng như hiện tại?

Bài viết hay bạn nên đọc

X