Em chính là hoa hồng có gai

Cô bẽn lẽn gật đầu, đôi má hồng lự, miệng cười thật duyên.
Cô mở mắt to hơn nhìn anh, nhìn dáng vẻ bối rối bần thần của anh.
Cô níu cánh tay anh rắn chắc, áp vào má, véo nhẹ vào mũi của anh
cho nó ửng đỏ lên tự khi nào.

– Sao thế anh?

– À, không có gì đâu.

Anh dắt cô lang thang trên phố buổi chiều về. Nắng tháng sáu là cái nắng gay gắt
nhất trong năm, nhưng khi trời chiều buông xuống, đi dưới hàng cây xanh rì rào
tán lá, những cơn gió mùa hạ vỗ khe khẽ trên vai, như lời thì thầm cô hát,
anh bất giác thấy tim mình tràn một màu bình yên. Anh yêu cô những phút giây
bình dị đến thế, yêu người con gái giản dị không cầu kỳ, yêu một người sẵn sàng
bên cạnh anh kể cả khi anh là một kẻ không có gì cả.

– Thương này, anh làm cho em khổ rồi, phải không?

Cô mỉm cười lắc đầu, níu tay anh chặt hơn, nép vào anh cho gần hơn, rồi đặt lên
môi anh một nụ hôn ngọt hơn màu mật ong của nắng. Đôi rèm mi khép hờ,
khẽ run run khi đối diện với anh. Đó là khoảnh khắc anh biết chắc rằng có đi
bao xa chăng nữa anh cũng chẳng bao giờ có thể quên được.
Câu trả lời cô dành cho anh ngọt lịm.
Anh im lặng, cùng cô đi cho đến khi đưa cô về trước cửa nhà.

3. Kỉ niệm tình yêu hai năm, cô cùng anh lang thang trên phố. Cái nhìn của anh
như bứt rứt tâm can khiến cô không đành lòng. Cô biết, anh sẽ chẳng bao giờ
hiểu được, khoảnh khắc gần gũi bên anh là khoảnh khắc cô trân trọng nhất.
 Anh lúc nào cũng hỏi những câu thừa thãi:

“Anh làm cho em khổ rồi, phải không?”

Cô cũng biết, anh vẫn luôn cảm thấy không tự tin về gia cảnh của mình.
Nhưng cô yêu anh và cũng yêu một phần tuổi thơ dữ dội của anh, yêu cả những
góc sâu thẳm trong tâm hồn anh khi mà anh chẳng thể mở lời chia sẻ cùng ai.

Cô cứ điềm nhiên chọn anh giữa bao người, điềm nhiên yêu anh mặc cho mọi người
xung quanh phản đối. Xét cho cùng, anh có gì không tốt? Anh so với những gã
đàn ông nhiều tiền khác thì tốt hơn cả vạn lần. Bởi anh không nói những lời
khoa trương, anh chỉ thể hiện bằng hành động, bởi anh không tơ tưởng đến ai khác
ngoài cô, bởi anh yêu cô từ sâu trong ánh mắt, cứ mỗi lần nhìn vào,
cô lại chực khóc vì ánh mắt nhiều tâm tư ấy.
Thế cho nên, yêu anh có gì là không tốt?

– Đồ ngốc, em không thấy xấu hổ khi có người yêu nghèo như thế à?
Đến ngày lễ kỉ niệm mà cũng không mua nổi cho bạn gái một bó hoa, một món quà…

– Em đâu cần, những cái đó cũng chỉ là phù phiếm thôi mà.

– Ừ, em cứ cứng đầu ôm cái mơ mộng về tình yêu của em đi.
Rồi mở mắt to ra mà nhìn xem lũ bạn em yêu như thế nào?

Bạn bè xung quanh cô khi yêu đều chọn một người tử tế, tử tế ở đây là xét
về mặt tổng thể, toàn diện, tất cả đều tốt và đều đạt chuẩn mực so với mắt
người đời. Ai ai cũng có công việc ổn định, mức lương không thuộc dạng
hàng khủng thì cũng thuộc dạng có thu nhập từ khá trở lên.
Họ thường show tình yêu của họ cho thiên hạ nhìn thấy, đa phần mọi người đều
dành ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ. Và họ được coi như một cặp đôi trai tài gái sắc,
xứng đáng bên cạnh nhau, như thể sinh ra là để dành cho nhau vậy.

Có thể bạn chưa xem: