Em chính là hoa hồng có gai

Nhưng đằng sau đó thì sao?

Chẳng ít lần cô bắt gặp những anh chàng đó trên phố tay trong tay với những
cô gái khác. Cũng những lời lả lơi như thế, với những cô nàng khác biệt.
Chẳng ai biết được đâu mới là người yêu của các anh. Những cô bạn của cô
cũng thường hay ôm mặt khóc nức nở, chỉ vì họ chẳng thiếu thốn gì từ phía người yêu,
hoa quà, quần áo, túi xách, giày dép,… thậm chí là tiền trong tài khoản…
nhưng lại thiếu đúng mỗi một thứ: là người yêu. Vì những khoảng trống ấy,
các anh chàng bận đi “công tác” với những cô bồ trẻ,
đến gặp mặt còn khó chứ nói gì đến việc ở bên cạnh nhau?

Chị cô không biết điều này, hoặc đã biết nhưng vẫn lờ đi. Vì chị đã có cuộc sống
gia đình viên mãn, chị may mắn tìm được một người yêu thương chị và cùng chị
đi đến bất cứ đâu chị muốn. Chị cũng may mắn vì anh ấy xuất thân trong một gia đình
khá giả, học vấn thành đạt. Cuộc đời chị là một chuỗi những may mắn,
nên chị nhìn vào đó để truyền dạy lại cho cô, chị nói chị không muốn cô khổ.
Với chị, cô yêu anh là khổ, vì anh không có tương lai, không có bệ phóng,
chẳng có một điểm sáng nào trong tiền đồ của anh cả. Cô không buồn nghe,
càng thấy chị xúc phạm anh, cô càng yêu anh nhiều hơn. Một anh chàng khô khan
không lãng mạn, một anh chàng không biết tặng hoa cho bạn gái kể từ ngày đầu tiên
yêu nhau. Cô cứ điềm nhiên yêu anh như vậy thôi, chẳng có một vết xước nào
trong mối tình này cả. Cô tin là vậy.

4. Anh đã cố gắng rất nhiều, cố gắng sao cho mình đừng quá lận đận.
Vậy mà đến ngày kỉ niệm cũng không mua nổi cho cô một bó hoa thật đẹp, không dẫn
cô đi chơi ở đâu đó cho thật hay ho, chỉ biết nắm tay cô đi cùng nhau trên phố.

Anh vẫn tự trách bản thân mình bất tài, đến việc làm cho cô thôi yêu anh cũng
trở nên bất tài nữa. Anh thở dài, những gì mà anh làm được cho cô chỉ quẩn quanh
việc đưa đón cô mỗi khi đi làm, chờ đợi cô mỗi khi cô có chuyện buồn gì đó,
vỗ về và an ủi cô bằng những cái siết tay thật chặt. Anh đi bên cạnh cô mà
càng ngày càng cảm thấy mình nhỏ bé. Chưa bao giờ anh so vai lại và bước thẳng
bước bên cô. Anh thấy một khoảng cách quá lớn, cứ ngày một lớn len lỏi
vào mối tình này. Mặc dù yêu, nhưng mấp mé ý định từ bỏ.

Trong xưởng mà anh làm có một cô nhân viên mới, còn trẻ tuổi, khá năng động,
cô nàng ngay từ đầu đã trở thành hoa khôi của xưởng. Đơn giản vì cái xưởng
làm ban đêm này toàn dân lao động chân tay, đều là những anh, những chú đi làm vì
miếng cơm manh áo nên lọt vào một cô gái trẻ, lại có nét xinh xắn và tinh nghịch
càng dễ được chú ý. Anh không ngoại lệ. Anh nhìn thấy cô trong dáng dấp cô bé ấy.
Những lúc cười đùa tinh nghịch hay những lúc tập trung làm việc đều giống.
Nhưng sẽ chỉ là cảm xúc nhất thời thoáng qua nếu như không có một lần cả xưởng
cùng đi uống rượu, anh được giao nhiệm vụ đưa người đẹp đi đến nơi, về đến chốn.

– Anh, anh có người yêu chưa?

– Có rồi nhóc à.

– Người yêu anh chắc xinh lắm!

– Ừm.

– Thế anh có đang hạnh phúc không?

Câu hỏi khẽ làm anh giật mình.
Anh có đang hạnh phúc không? Cô có đang hạnh phúc không?
Việc yêu đương của mối tình này có đang mang lại hạnh phúc cho cả hai hay không?

Anh biết được tình yêu trong mình to lớn bao nhiêu, nhưng cũng biết được những
gánh nặng đi song hành. Có bao giờ anh quên rằng địa vị của mình thua cô một bậc,
có bao giờ anh quên được rằng mình chưa bao giờ có thể
đem lại cho cô những điều tốt nhất.

Còn cô, cô yêu anh liệu rằng có hạnh phúc không?

Anh chưa bao giờ đủ can đảm để hỏi. Anh sợ rằng cô sẽ nói ra điều gì đó mà
bản thân anh biết rất rõ, xong lại không hề mong muốn được nghe.
Anh chỉ hỏi những câu đại loại thế, rồi lại vờ quên đi như chưa từng suy nghĩ đến.
Rốt cuộc thì, cô yêu anh có hạnh phúc không?

– Anh đang nghĩ gì thế?

– Mình về thôi.

– Em yêu anh!

– Đừng lảm nhảm nữa nhóc, sáng mai không phải sẽ đi học sao?

– Em yêu anh là thật. Tin em không?

Cái dáng vẻ ngật ngưỡng trước thềm nhà, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh
trong bóng nước và đôi má hồng trong men rượu làm anh thấy mình có vẻ như đang say.

5. Anh chia tay cô vào một chiều cuối hạ, những cơn gió mơn man làm rụng đám lá vàng,
xong khung cảnh yên bình ấy lại như đang nổi sóng, đôi mắt màu nâu nhạt
hiền hòa của cô cũng như đang nổi sóng.

– Cho em biết lý do đi.

Cô bẽn lẽn gượng cười, khuôn mặt chưa dứt khỏi hoảng hốt là lo sợ.
Cô biết sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc anh nói ra câu nói ấy, chỉ là cô cố gắng
giữ gìn lâu nhất có thể, cứ ngỡ rằng khi vỏ bọc bên ngoài êm đẹp
thì mọi sóng gió bên trong không thể òa ra.

– Anh có người mới.

– Là ai thế? Em biết không?

– Không.

– Từ bao giờ?

– Ba tháng trước.

– Trước ngày kỉ niệm của chúng mình à?

– Ừ.

Cô lặng đi, những ngón tay nhỏ bé đan vào nhau vặn vẹo, cố kìm nén một cơn mưa
nước mắt. Khi yêu cô đã hết mực tin tưởng để có thể nuôi dài thêm yêu thương.
Với anh, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có thể dừng lại tình cảm ấy.
Vậy mà anh có thể quen người khác, yêu người khác rồi bỏ rơi cô
chỉ trong vòng ba tháng.

– Em hỏi anh lần cuối, anh thật sự muốn chia tay em phải không?

– Ừ. Hết yêu rồi không nên níu kéo, Thương à.

Anh dứt khoát, ánh mắt anh không nhìn thẳng vào cô mà nhìn ra xa xăm
một nơi nào đó. Nơi đó bây giờ hẳn là bóng hình của một cô gái khác,
trẻ trung hơn cô, xinh đẹp hơn cô, tài giỏi hơn cô,
có thế mới có thể làm anh siêu lòng được chứ.

Có thể bạn chưa xem: