Em chính là hoa hồng có gai

Cô ra về khi hoàng hôn tắt nắng, cái dáng mảnh mai, mái tóc đen suôn mềm
xõa dài trên vai ủ rũ, đôi mắt mọng nước và từng đợt nấc khẽ là những
hình ảnh cuối cùng anh nhìn thấy. Anh nghĩ cô rồi sẽ tìm thấy được bình yên mới,
trong một màu mắt mới, yêu thương và xứng đáng với cô hơn anh.
Và cô sẽ học cách để quên đi, học cách để mạnh mẽ hơn mà thôi.

– Tại sao anh phải làm thế?

– Không phải anh chia tay người yêu thì em có cơ hội hơn sao.

– Đồ tồi, anh nói thế không thấy xấu hổ à?

Thật ra đã từng xấu hổ và xấu hổ rất nhiều trước tình cảm của cô,
cảm thấy không thể bù đắp được, cảm thấy mình không xứng đáng có được người
con gái ấy nên anh mới quyết định từ bỏ.

– Chị ấy sẽ quên được anh chứ?

– Rồi sẽ quên thôi em. Em có thể nhớ đến một gã từng nói yêu em nhưng lại
không mang lại cho em hạnh phúc được không? Một gã chẳng có gì ngoài hai
bàn tay trắng, một gã chỉ biết nói yêu thương bằng miệng mà chẳng
có bất cứ thứ gì để thể hiện…

– Nhưng mà… thương chị ấy quá. Chắc chị ấy sock lắm.

– Anh sớm muộn gì cũng rời khỏi đây mà đi, nếu có thể để cô ấy chuẩn bị
tinh thần trước, để cô ấy có thể nguôi ngoai và tìm thấy một ai đó
yêu thương thì anh sẽ yên tâm hơn.

6. Từ sau ngày chia tay, mỗi sáng anh đều đặt trước cổng nhà cô một bông hoa
hồng đỏ, không danh thiếp, không lời ghi chú hay chào hỏi nào cả.
Anh đi qua và đặt một bông hoa trước thềm như một thói quen. Những ngày đầu,
cô ra nhận hoa, ánh mắt vẫn còn sưng mọng. Nhiều ngày sau, có một chàng trai
khác xuất hiện, cũng đứng tần ngần trước cửa, nhặt trên tay bông hoa hồng đỏ
mà anh đặt từ ban sáng, tần ngần bấm chuông. Cô ra và nhìn thấy, vẻ mặt có
đôi chút khó chịu nhưng vẫn mời anh ta đi vào nhà. Cho đến khi anh chuẩn bị
mọi việc xong xuôi, công việc mới chỉ còn chờ anh đến nhận làm, thì anh
yên tâm rằng cô đã có thể dịu lòng đi một chút, đã có thể chờ đón
một tình yêu khác xứng đáng hơn anh.

Ngày cuối cùng, anh đặt bông hồng đỏ cuối cùng trước bậc thầm và đứng lại đó
rất lâu, rất lâu. Anh đứng để nhìn toàn cảnh ngôi nhà, nhìn lên gác hai nơi
phòng cô ở đó. Anh không muốn gọi cô, cũng không muốn giải thích hay trình bày
gì cả, chỉ là đến đến chào tạm biệt một cách thầm lặng trước khi ra đi.
Anh thu tất thảy hình ảnh thân quen vào mắt, mường tượng ra cảnh cô ngồi
chải tóc trước gương bên khung cửa sổ, mường tượng ra đôi mắt cô long lanh
nước và trên môi nở một nụ cười hạnh phúc.

Rồi cô sẽ hạnh phúc thôi, những người khác đến sau anh vốn dĩ có thể làm cho cô
hạnh phúc hơn anh nhiều lần. Rồi cô cũng sẽ quên anh đi như quên một giấc mơ hoang.
Những tháng ngày yêu nhau anh sẽ cất vào một chiếc hòm kỉ niệm và vứt chìa khóa
xuống sâu đáy đại dương, hy vọng rằng cô cũng vậy.

Có thể bạn chưa xem: