Em chính là hoa hồng có gai

Anh hít một hơi dài rồi quay người bước đi, những câu cuối cùng anh nói
là những câu chúc cô hạnh phúc.
Khi anh vừa đi khuất, từ phía sau cánh cửa đột ngột mở, cô cầm trên tay
bông hoa hồng đỏ còn đọng sương buổi sớm, cô toan cất tiếng gọi,
toan bước đi về phía trước, nhưng chẳng còn một chút sức lực nào để có thể
thu đủ can đảm bước về phía anh. Những câu nói không đầu không cuối từ một cô gái
khác làm cô như mê mải, cô cắn chặt môi đến bật máu, khóc trong thinh lặng.

“Anh ấy chẳng có ai cả ngoài chị, anh ấy nói sẽ đi xa để tìm một công việc
mới ổn định hơn. Anh ấy muốn dừng lại và đứng đằng sau dõi theo chị,
cho đến khi chị ổn hơn, anh ấy sẽ đi. Vậy đấy, ngày mai anh ấy đi rồi,
chắc là sẽ đến thăm chị lần cuối.”

Cô nắm chặt lấy bông hoa trên tay, gai đâm vào tay ứa máu, cô chẳng rõ
mình đau là cảm giác bên ngoài hay cảm giác từ trong tim.

– Con bé ngốc này, chẳng phải đã nói là hoa hồng có gai hay sao?
Lần nào cũng cầm vào chỗ gai xong làm chảy máu. Đi vào nhà rửa tay đi!

Cô nâng niu cành hoa như nâng niu một chút còn xót lại của mối tình khờ.
Nếu đã không thể đi cùng nhau trên một đoạn đường dài, thì nhất định sẽ
ghi nhớ về nhau mãi mãi. Cô có thể khờ khạo yêu anh song lại cũng quá khờ khạo
để tin anh rồi rời xa anh. Nếu như cô lý trí hơn một chút, nếu như cô không bỏ đi
lặng lẽ và chấp nhận lời chia tay thì cô đã không mất anh như thế.

Những cánh hoa mỏng manh bay trong chiều gió thổi, trên tay cô vẫn còn lại
những vết sẹo của những bông hoa anh để lại. Anh sẽ chẳng bao giờ biết được,
anh có thể vì cô mà chấp nhận chia tay, cô cũng có thể vì anh mà để lại những
vết sẹo trong tim mình. Vốn dĩ với cô, tình yêu này chưa bao giờ là sự lựa chọn,
mà tình yêu này đơn thuần chỉ là yêu và yêu mà thôi.


Có thể bạn chưa xem: