Em hứa rằng sẽ hận anh đến hết cuộc đới

“Em nhầm, em cũng đã xin lỗi bạn ấy rồi.
Người đi cùng em đã ra ngoài mua nước uống”

Anh hồi đáp:

“Em đi một mình, sao lại nói dối anh. Có gì đâu chứ,
em vốn dĩ sẽ có thể tìm được một người tốt.”

“Nhưng người đó sẽ không thể là anh, người em cần lại bảo không cần em.
Trớ trêu thật anh nhỉ?. Thôi anh ngủ đi, ngủ ngon. Em ngủ đây”

Lúc nào tôi cũng là người nhắn tin cuối cùng, không có sự đáp trả.
Rốt cuộc giữa chúng tôi là như thế nào? Anh đã có người yêu chưa?
Tôi liệu còn cơ hội quay về bên người đã ruồng bỏ mình?
Liệu tôi còn đủ khờ dại để quay về làm cái bóng bên đời anh?
Liệu tôi còn đủ sức chịu đựng để nghe tên ai đó trong cơn say của anh?
Liệu rằng khi anh nói muốn tôi ở bên tôi đủ tỉnh táo để từ chối?

“Hãy quay về bên anh!”

Tin nhắn đến làm tôi giật mình, phá tan suy nghĩ.

Tôi đọc, rồi im lặng. Không đáp trả.

Một tin nhắn dài nữa được gửi đến:

“Anh muốn em quay lại bên anh, vì biết em không thể quên được anh.
Anh cũng không còn hứng thú với chuyện yêu đơn phương nữa.
Anh mong em sẽ là người cùng anh đi suốt đoạn đường còn lại.”

“Em vẫn là người thay thế?” Tôi trả lời tin nhắn.

Im lặng. Tôi lại là người nhắn tin cuối cùng.

Hôm sau, tôi phải dậy sớm, đi dạy kèm cho thằng nhóc lớp 7. Chủ nhật bận rộn.
Đi làm về, tôi điện thoại cho anh, rủ anh đi dạo.

30p sau, anh xuất hiện. Vẫn dáng người ấy, giản dị nhưng rất đẹp.
Chúng tôi đi biển, đi ăn, đi dạo. Trên đoạn đường khung cảnh khá đẹp và yên tĩnh,
tôi đề nghị anh dừng xe để chụp vài pô ảnh. Chúng tôi ngồi trên một bục đá ven đường,
tay tôi bấm chụp lia lịa. Anh nhìn theo hướng của tôi, chậm rãi nói:

“Anh không hứa rằng sẽ quên người đó, nhưng anh hứa sẽ yêu em.”

“Tại sao anh không chọn người khác”

“Vậy tại sao không thể là em?”

Tôi tặc lưỡi và lắc đầu:

“Em không biết.”

Tôi rướn người lên, định hôn vào má anh. Nhưng…

Anh quay lại, ghì chặt tôi vào lòng. Nhẹ nhàng “khóa môi” tôi và thít chặt vòng tay
của mình. Tôi chẳng thể và cũng chẳng muốn nhúc nhích.
Tôi hơi run, tim đập, mắt mở to.

“Sao em mở mắt?”

“Sao em phải nhắm mắt?”

“Vì con gái khi nào hôn cũng vậy.”

“Anh đã hôn bào nhiêu cô gái rồi?”

“Mẹ anh, em gái anh, bà ngoại anh…và em là người lạ đầu tiên.”

“Em biết!” Tôi cúi mặt buồn bã.

Tôi biết anh định dành tặng “đầu tiên” của mình cho người anh yêu.
Tôi chỉ là người thay thế. Nhưng dù sao bây giờ tôi cũng hạnh phúc. Vậy là đủ.

“Anh chắc chắn sẽ không bỏ rơi em vì cô ấy nữa đúng không?”

“Có lẽ vậy…trong thời gian không liên lạc với em, anh nhận ra rằng, cô ấy không
dành cho anh, chỉ có em mới hiểu anh. Em lo lắng, quan tâm, suy nghĩ cho anh.”

“Còn anh thì làm điều tương tự như vậy cho một người khác.”

“Không! Anh…hình như anh có tình cảm với em rất nhiều.
Lúc trước anh từng có suy nghĩ sẽ chọn bừa một ai đó để yêu.”

“Đó là em!” Tôi hỏi

“Ừ, nhưng giờ thì không”.

Chúng tôi bắt đầu có sự tin tưởng, cảm thông. Tôi và anh đều học cách chấp nhận
sự tồn tại của quá khứ. Chúng tôi có hứa hẹn, có ước mơ, có niềm tin.
Cho đến một ngày niềm tin đổ vỡ.

Lần thứ 2 tôi ghen.

Anh lưu hình cô ấy trong một file bí mật.
Anh vẫn liên lạc và giúp đỡ khi cô ấy cần.

Tôi tìm cách gặp người đó. Chúng tôi đã nói chuyện rất lâu.

Cô ấy bảo đã bắt đầu yêu anh.

Tôi im lặng.

Có thể bạn chưa xem: