Hinh sex đẹp, ảnh sex gái xinh dễ thương nóng bỏng mới nhất.

Truyện bóng ma đầu làng

Làng Yên Bình, tổng Nhơn Lý là một làng nhỏ, được tách ra từ làng Yên Phước do Cai Tổng Trần Hữu Bá chủ trương. Cai Tổng Bá giàu có ức vạn, cả làng làm mướn cho thầy. Hương chức hội tề, một tay thầy cắt đặt, chuyện chọn lựa, bầu bán chỉ là hình thức. Tuy là làng nhỏ nhưng rất sung túc nhờ Tổng Bá đào kênh, đắp đường, xây dựng đình miếu khang trang. Đúng với tên của nó, làng xóm rất yên bình, trong nhà êm ấm, ngoài đường không kẻ trộm, một phần là nhờ công lao của Hương Quản Lê Anh Hào. Quản Hào là bậc kiệt xuất, gan dạ hơn người, đầy mình võ nghệ, thời trẻ từng một đấm hạ gục con trâu cộ nổi điên. Nghe nói, thầy là dân cướp núi vùng Thất sơn, được Tổng Bá chiêu dụ hoàn lương, cho đất, cất nhà, cưới vợ. Vợ thầy nhỏ hơn tới mười mấy tuổi, nhưng duyên số không tròn. Bọn cướp cũ đến tìm, báo món oán xưa, giết mất người vợ trẻ. Từ đó, thầy coi cướp như thù. Vốn người khoáng đạt, kiêu hùng, nhưng với bọn trộm đạo, thầy ra tay có phần khắc nghiệt. Có lần, làng mất trộm trâu, Thầy nổi giận, cưỡi con trâu chiến, một mình băng đồng, đuổi theo trăm dặm, bắt cả bọn sáu tên trói về trị tội giữa làng, suốt đời tàn phế. Trộm cướp quanh vùng nghe tiếng, chẳng tên nào dám bén mảng

***

Xem tiếp truyen ma hay nhất tại tophinh.com nhé.

***

Sự yên bình đó, một hôm chấm dứt. Một cô gái trẻ bị chết treo ở bụi tre đầu làng.

Tổng Bá cho đòi Quản Hào đến dạy việc. Tổng Bá chưa kêu, Quản Hào đã tới.

– Con cái nhà ai?

– Con Thoa, con bà Tám Ít, ở đầu doi.

– Thắt cổ tự tử hả?

– Dạ không, chết rồi mới bị treo lên.

– Tại sao chết?

– Chắc là do uống bậy thuốc phá thai.

– Con nhỏ đó có thai? Chồng nó là ai?

– Dạ, cổ chưa chồng.

– Án này không nhỏ, Thầy phải tra xét đàng hoàng, để tui còn biết đường báo lên chủ Quận.

– Dạ!

– Gần Lễ Kỳ Yên rồi, đừng để đồn đãi rùm beng, cứ nói là phải bệnh nan y, thất tình, tự tử.

– Dạ!

– Có người lạ nào tới làng không?

– Dạ không. Chỉ có Cô Năm “bóng”, coi bói.

Quản Hào bị hỏi thì trả lời, chứ Thầy thừa biết, kẻ lạ mặt nào còn cách cổng làng cả chục cây số, thì người nhà Tổng Bá đã hay rồi.

– Thằng nào dám đem xác chết treo lên, thằng đó không phải tay vừa, Thầy phải hết sức cẩn thận! Có cần thêm người không? Nhà tui còn mấy tay thầy võ đang hưỡn việc.

– Tui có người phụ rồi. Truyện “Bóng ma đầu làng ” được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

– Ai vậy?

– Dạ, thằng Mun.

– Cái thằng nhỏ xíu đó mà làm được cái gì?

– Nó lanh ý và siêng năng võ nghệ lắm ạ.

– Thầy dạy võ cho nó hả?

– Dạ phải.

– Nó là cháu cô Chín Hường?

– Dạ không. Cô Chín đi cấy mướn làng bên, lượm được nó đem về nuôi.

– Sao Thầy lại nhận một đứa “lai lịch bất minh” như vậy làm đệ tử?

Quản Hào thấy buồn trong bụng, Thầy cũng là một kẻ lai lịch bất minh, sao Tổng Bá tin dùng?

– Thôi được, tùy Thầy, nhưng hư chuyện là Thầy không yên đâu đó!

Không cần Tổng Bá dặn, Quản Hào cũng lo lắm rồi. Tới Lễ Kỳ Yên, tình hình lại càng phức tạp, bao nhiêu con người sẽ đổ về đây, phải gấp lên!

Thầy ghé nhà gọi thằng Mun, thấy nó đang dượt võ sau hè. Nó đang luyện gậy tầm vông.

– Mấy đường quờn ta dạy cho con không đủ dùng sao?

– Dạ con tập xong rồi, còn thì giờ con luyện thêm mấy đường tầm vông, cũng hay lắm Thầy.

– Ai dạy con?

– Dạ anh Hai, con cô Chín.

– Thằng Hai Cang hả? Nó về hồi nào?

– Dạ hồi hôm.

Quản Hào biết Hai Cang tập võ từ nhỏ, với một người thầy dùng tầm vông khét tiếng. Về sau gặp nạn, người thầy biệt tích, lò võ coi như đóng cửa. Hai Cang lúc ấy còn trẻ lắm, nhưng thấm thía việc đời, phẫn chí bỏ lên Sài gòn làm phu khuân vác bến tàu. Mấy tháng Hai Cang mới về làng một lần, cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, quét dọn bàn thờ, dạy Mun dăm ba đường gậy. Mun tập tầm vông lâu rồi, trước cả khi thầy dạy quyền cho nó. Thầy ngó lơ vì thấy cũng tốt, nhưng hôm nay sao Mun lại luyện mấy chiêu đòn quá trầm trọng, hiểm ác, đó đâu phải dành cho những bậc chính nhân quân tử? Hai Cang sao lại về đúng hôm rồi? Hắn về làm gì? Đang ở đâu?


– Anh Hai ra đình rồi ạ. Ảnh về lo Lễ Kỳ Yên.

– Đi theo ta.

Biết tánh thầy, Mun chẳng kịp lau mồ hôi, lon ton chạy theo, chẳng dám hỏi câu nào. Hai thầy trò giữ gìn trật tự cả làng, thậm chí cả những làng lân cận khi được yêu cầu, nhưng không khi nào mang theo võ khí, nói đúng hơn, võ khí của họ chính là ở đôi tay.

Quản Hào bước đi thật hùng dũng, gọi Mun theo thật dứt khoát nhưng thiệt ra thầy cũng chẳng biết mình phải đi đâu! Không lẽ, đi gặp Hai Cang? Cô Năm là kẻ lạ mặt, đáng nghi, nhưng “bóng” thì làm sao làm con Thoa có bầu? Mà chắc cũng chẳng có ai mướn “cô” đem xác chết đi treo. Bọn lưu manh, trộm cướp trong làng thì đã bị thầy dọn sạch từ lâu rồi. Nếu không bị thầy nện cho nhừ tử thì cũng tự biết thân, bỏ xứ mà đi. Những người còn lại trong làng đều hiền lành, chân chất, chí thú làm ăn. Hay hung thủ nằm trong số thầy võ, tay chân của Tổng Bá? Cuối cùng, Quản Hào cũng đã có một quyết định – đi coi bói.

– Xời ơi! Ngọn gió nào đưa anh Quản tới chỗ em vậy?

Cô Năm đứng tuổi rồi, nhưng son phấn như hát bội. Bất kỳ ai, “cô” cũng xưng em ngọt xớt, nghe cũng thánh thót, không đến nỗi khào khào như vịt đực. Ngoài coi bói, “cô” còn lên đồng, nói chuyện cõi âm, chuông trống, bóng rỗi cũng xôm tụ lắm.

– Tui muốn coi bói.

– Vậy hả? Sao anh không nói sớm làm em hết hồn, tưởng anh tìm em có chuyện gì. Thấy cái mặt hầm hầm, mà phát ghét! Ngồi đi anh! Ủa? Chú em này là ai vậy anh Quản? Ngồi đi, chú em! – Cô khẽ vuốt má Mun – Xời ơi! Cũng đẹp trai quá há!

Mun tự nhiên thấy lành lạnh trong sống lưng, không dám ngồi, mà đứng cũng nhấp nhỏm như phải ổ kiến lửa.

– Tui muốn coi bói.

– Em biết rồi! Anh muốn coi gì? Tiền tài, sự nghiệp, tình duyên, gia đạo, xủ quẻ, chỉ tay, coi tướng?

– Tui muốn coi quá khứ, vị lai. Mấy bữa rồi, với mấy bữa sắp tới, tui có bị đại hạn gì hôn?

– Vậy anh xủ quẻ nhe? Làm cái gì nhìn người ta dữ vậy? Anh xem quẻ của anh kìa! Ôi! Hào bạn bè anh bị “phạm” rồi, sắp tới người thân của anh nhiều người gặp đại nạn. Anh đừng dính vào những chuyện không liên quan đến mình, nếu không đại nạn càng lớn.

– Nói như cô, tui làm kẻ thất phu còn không xong, nói gì tới làm Hương Quản?

– Đừng có giận em mờ! Em chỉ nói theo quẻ thôi hà!

– Tui chẳng còn người thân nào để gặp nạn.

– Thiệt vậy hả? Tội nghiệp anh hết sức! Vậy anh đang ở một mình hả? Em tới ở chung cho vui nha!

– Còn quá khứ? Mấy bữa trước thì sao?

– Anh cũng gặp chuyện phiền phức, nhưng không sao, chẳng liên quan gì tới anh hết, anh đừng đa sự thì mọi chuyện bằng an.

X