Hinh sex đẹp, ảnh sex gái xinh dễ thương nóng bỏng mới nhất.

Truyện ma “Bàn tay định mệnh – Đoạn kết – 1″

Ông Raphael không giấu nổi ngạc nhiên:
− Đã về rồi đấy à? Cháu sẽ không nói với ta bốn mươi tám tiếng ở Sologne là đủ đối với cháu rồi chư? Trừ phi là nỗi nhớ phòng chiêm lý của cháu còn mạnh hơn là sự cần thiết để xả hơi?
− Đây không phải là chuyện về việc nghỉ ngơi cũng chẳng phải chuyện về phòng chiêm lý của cháu bác ạ. Ngay buổi chiều hôm về tới Cố trang có một việc xảy ra buộc cháu phải tức khắc trở về Pari.
− Có việc quan trọng phải không?

***

Ads: Xem truyen ma cực hay tại tophinh.com bạn nhé !

***

− Vâng. Cháu đã nhìn thấy một tấm ảnh trên một tờ báo.
− Và thế cũng đủ cho cháu quyết định trở về ngay?
− Vâng. Ngày mai cháu mở lại cửa hàng nhưng cháu cũng xin rất biết ơn bác đã thay thế cháu mấy ngày qua. Cháu nghĩ là trong thời gian ngắn ngủi như thế chắc bác cũng có mấy khách của cháu?
− Thế mà cũng có khoản trên chục người có vẻ băn khoăn vì sự vắng mặt của cháu. Tất cả đều hỏi ta là cháu có tin buồn gì không? Cũng dễ hiểu thôi: chiếc biển treo trước cửa chả yết là cháu vắng mặt vì “việc gia đình” là gì? Nói chung ta nhận thấy là tất cả các khách hàng đều mến cháu, phải nói là cảm phục cháu nữ chỉ trừ một phụ nữ nói thẳng với ta là cháu chẳng biết tí gì về nghề nghiệp và chẳng hơn gì chị ta cả!
− Chắc là vì thế chị ta tới tìm bác?
− Chị ta đến bác là vì – chị ta giải thích – trông thấy trên chiếc bảng treo ở cửa phòng cháu có ghi địa chị của ta và tự nhủ: “Có thể vị thuật – sĩ này có tầm hiểu biết rộng hơn là Phu nhân Nadia, ông ấy sẽ có thể giúp ta giải quyết vấn đề!”
− Thế bác đã trả lời ra sao khi chị ta nhận xét về cháu?
− Bác bảo cháu là một trong những nhà tiên tri giỏi nhất hiện nay và nói như vậy là hoàn toàn có căn cứ vì cháu đã từng là môn đồ của ta. Chị ta có vẻ hơi lúng túng và gượng nói: “Nếu tôi mà biết rõ như thế, thì đến thẳng ngay đây! Trực tiếp với chúa trời chả hơn là các vị thánh của người hay sao?” Rồi sau đó chị trình bày đều đã khiến chị ta hoang mang.
− Bác thấy chị ta thế nào?
− Đẹp, lịch sự… và sực nức mùi thơm!
− Phải chăng quá tò mò khi cháu muốn biết cảm tưởng của bác về chị ta?
− Không, không thể tiết lộ với cháu về những gì bác nhìn thấy trong quá trình quẻ bói, bác bắt buộc phải tuân thủ vì đó là bí mật nhà nghề của chúng ta… Còn về việc chị ta đã cho bác cảm tưởng như thế nào thì bác có thể thú nhận với cháu thì chị ta cũng khá phóng người túng.
− Dù là bác không cho cháu biết một chút gì về quẻ bói, cháu hầu như chắc chắn chị ta đã hỏi bác là liệu chị ta có sắp trở thành quả phụ không?
− Ta thấy là cháu biết rất rõ về người khách này.
− Biết rất rõ thì kể cũng hơi quá. Cháu mới chỉ tiếp chị ta ba lần nhưng thế cũng đã là quá đủ rồi! Và cháu có thể nói thực với bác cũng chỉ vì chị này mà cháu phải vội vàng trở về Pari. Cháu vô cùng lo sợ. Bác có thể cho cháu một chút thì giờ nghe cháu điều mà cháu vừa khám phá ra ở Cố – trang khi vô tình giở xem một tờ báo tranh xuất bản tuần lễ trước?
− Cháu đã biết bà ta là bạn của cháu. Cứ nói đi!
Và Nadia kể cho ông nghe tất cả: chuyện xảy ra ở Montgenèvre, chuyện dứt tình giữa nàng và Marc và những năm tháng im lặng tiếo theo ở cả hai phía, ba cuộc thăm viếng của người phụ nữ tóc nâu vào mấy ngày trước đây và cuối cùng là tấm ảnh trên tờ báo đã cho nàng biết là người đàn bà đó là vợ của Marc, nàng kết thúc câu chuyện và nói:
− Bây giờ chính bác đã hiểu rõ là tại sao cháu sợ hãi tới như vậy.
− Vậy ra tình yêu của cháu với người đàn ông đó không giảm đi cùng với thời gian?
− Không bác ạ. Cháu cũng biết thật là điên rồ vì anh ấy đã lấy vợ và chắc là cháu chẳng có lấy một chút may mắn nào để hòa nhập vào cuộc sống của anh ấy nũa nhưng chính bởi vì cháu yêu anh ấy và cứ mãi mãi yêu anh một cách thầm lặng, cháu sợ vợ anh ấy là một kẻ bất lương – chắc là bác cũng đã thấy như cháu trong quẻ bói của chị ta – sẽ tìm mọi cách để loại trừ anh ấy. Bổn phận của cháu, một tình nhân bí mật là phải cứu anh ấy lần nữa cũng như cháu đã làm cách đây bảy năm khi cháu nép vào anh trên một chiếc giường. Nếu không có cháu bên cạnh anh ấy hôm ấy thì chắc chắn là anh đã cùng với Béatrice đi trượt băng trên quãng đường nguy hiểm đó và không phải là một cái chết đáng để khóc thương nữa mà là hai… Dưới cơn bão tuyết sẽ xảy ra đúng như trường hợp cháu bị mất anh bạn trẻ Jacques bị nước ngập đắm thuyền mà cháu đã kể bác nghe hồi cháu đến thăm bác lần đầu để nói với bác về những ảo ảnh thời thơ ấu của cháu… Bác Raphael, bác phải giúp cháu, để cháu có thể cứu anh ấy ra khỏi ảnh hưởng ma quái của người đàn bà đó.
− Cháu biết rất rõ là ta muốn lắm, nhưng liệu có thể được không chứ?
− Nhất định là phải có một cách mà chỉ có mình bác, với kinh nghiện lâu năm trong nghề cộng với kiến thức sâu rộng của bác về nhân bản, là có thể tìm thấy! Cháu biết là bác rất mạnh mẽ và sáng suốt mà cháu thì, mặc dù có thiên bẩm và được sự dạy dỗ của bác song cháu vẫn cảm thấy hoàn toàn bị bất lực trước trường hợp này, vì nó trược tiếp đụng chạm tới cháu.
− Cái đó chẳng làm ta ngạc nhiên chút nào. Cháu có nhớ, đúng vào thời gian mà chúng ta quen biết nhau, ta có nói là tất cả những người có năng khiếu thấu thị, mà là có thật, đều bất lực trong việc tự xem cho bản thân mình mà chỉ nhìn rõ những gì xảy ra với người khác. Đó đồng thời là sự bảo hộ cũng là bi kịch của chúng ta.
− Bác nói chí phải.
− Cũng vì vậy mà điều cháu yêu cầu ta thật là khó khăn và còn thật là tế nhị nữa… Cháu có nghĩ là, về phái người đàn ông đó, anh ta còn yêu cháu không?
− Cháu cũng không biết nữa… Hồi cháu mười tám tuổi, cháu thấy anh ấy yêu cháu cũng như cháu yêu anh ấy, nhưng từ sau cái đêm mà cháu trao thân cho anh, cháu bị bỏ rơi và sau đó là việc anh ấy cưới vợ anh ấy cũng không cho cháu biết mà chỉ hai năm sau do tình cờ cháu mới đọc thấy trên một tờ báo. Cháu thú thật là không hiểu nổi và còn tự nhủ trong thâm tâm là anh ấy chỉ cùng sống với cháu trong một cuộc phiêu lưu ngắn ngủi.
− Và cháu, cháu cam chịu như vậy?
− Không. Cũng vì thế mà cháu phải sống qua những năm dài khủng khiếp như trong địa ngục! Và bất ngờ, người đàn bà đó đến chỗ cháu, ngay phút đầu tiên cháu đã thấy ác cảm, rồi ít ngày sau là bức ảnh mách cho cháu biết đó là một người vợ chính thức của người mà cháu yêu. Thật là khủng khiếp đối với cháu! Cháu đã rất mực chung thủy với anh ấy, cháu không đáng bị đối xử như vậy.
− Đó là một trong những sự phản bội thường thấy mà cuộc đời đã giành cho cháu. Dưới hiệu quả của sự hứng khởi bồng đột yêu đương, người ta đã ảo tưởng và tự nặn cho mình một số phận hợp với mình, họ trang điểm cho người mà họ yêu những đức tính có thể không có thật, họ mơ mộng hàng tuần, hàng tháng, có khi hàng năm cho đến ngày một sự thất tỉnh tàn nhẫn đã kéo họ về với sự thật… Con của ta – hãy cho phép ta gọi như vậy vì trước mắt ta, lúc nào cháu cũng sẽ là một đứa bé, hầu như là “cháu gái của ta” – ta hiểu rất rõ niềm chua cay và nỗi đau khổ của con nên ta sẽ cố gắng giúp con… Có hai người, chúng ta sẽ cảm thấy đỡ yếu đuối. Bây giờ con hãy nghe ta nói vì con còn muốn làm một cái gì đó cho anh ta. Hơn nữa ta có thể tin chắc là anh ta không sao biết được là con yêu anh ta tới mức nào! Có lẽ con quá dụt dè nhút nhác, sau cáu đêm đáng ghi nhớ đó? Trong tình yêu, cũng như trong mọi vệc: phải biết cách rèn sắt khi nó còn nóng đỏ.

X