Hinh sex đẹp, ảnh sex gái xinh dễ thương nóng bỏng mới nhất.

Truyện ma “Bàn tay định mệnh – Đoạn kết – 2″

− Điều em vừa nói càng xác nhận cho cảm tưởng của anh về em cách đây chín năm là đúng: lúc đóanh đã nghĩ là cái ngành bệnh học tâm thần mà em theo đuổi cuối cùng sẽ đưa em tới một cái gì đó như loạn trí, điên cuồng làm cho tất cả ý nghĩ, tư tưởng của em bị biến dạng. Em tưởng như mình “nhìn thấy” tất cả và sở hữu một năng khiếu bí ẩn mà anh cho là chẳng bao giờ có trong em cũng như trong bất cứ một người nào khác. Đều nguy hiểm cho em là em tưởng tượng quá nhiều! Anh nói cho em rõ lần này và chỉ một lần này thôi là anh tôn thờ vợ anh và anh biết là nàng cũng rất yêu anh. Anh rất buồn để nói với em rằng nếu em đến đây chỉ để phát hiện với anh những điều như trên thì tốt hơn hết là em hãy đi đi trước khi chúng ta phải nói với nhau những lời bất nhã cả hai người đều hối tiếc. Em không nghĩ là thật ngu ngốc mà làm vẩn đục cái kỷ niệm đẹp đẽ tươi sáng của thời trẻ trung của chúng ta ư?
− Chính cũng vì em muốn cái kỷ niệm đó tồn tại mãi mà em muốn nói với anh như vậy. Hãy tin em! Em đã phải lấy hết can đảm ra để đến với anh ngày hôm nay! Nhưng em thấy rất rõ là anh giận dữ với em: thế là hết. Sở dĩ em phải mạo hiểm như vậy là vì, dù anh chỉ coi mối tình của chúng ta như một thoáng qua cuộc đời anh, nhưng em vẫn tiếp tục yêu anh, yêu anh với tất cả tâm hồn! Dù điều đó làm anh ngạc nhiên, xin anh hiểu cho, anh đã và sẽ là người đàn ông duy nhất trong cuộc đời em! Không bao giờ em nghĩ tới một người đàn ông nào khác!
− Có lẽ như vậy mà em cho mình có quyền, sau bao năm đã trôi qua, được can thiệp vào cả những việc không can dự gì tới mình chăng? Nhưng em đâu phải là vị thần hộ mệnh của anh?
− Dù có được anh chấp nhận hay không, em cho là tất cả những gì xảy ra với anh hoặc tốt hoặc xấu đều có liên quan tới em. Đều mà chắc chắn anh không bao giờ hiểu nổi là tình yêu của em đối với anh đã trở nên hết sức vô tư và nó đã tự biến thành một tình thương mênh mông… Một tình thương như thế thúc đẩy em phải làm tròn nhiệm vụ với một người đối với em là tất cả. Em vừa mới chứng thực đều đó. Dù anh muốn hay không, em vẫn tiếp tục giúp anh.
− Anh nhắc lại: Nadia, em điên rồi! Hoàn toàn điên cuồng rồi!
− Có thể như thế, nhưng em không bao giờ lừa dối anh.
− Em đi đi thì hơn!
− Anh yên tâm: em sẽ đi, nhưng em sẽ bảo vệ che chở cho anh từ xa. Cho dù không bao giờ anh nhìn thấy em nữa, nhưng mỗi lần có gì may mắn đến với anh xin nhớ là có Nadia, bạn anh đó.
− Vậy em là ma ư?
− Tại sao không? Vai trò đó hợp với em. Có những bóng ma người ta chẳng coi là gì cả nhưng lại là những đồng minh tin cậy trong khi đó thì chung quanh họ, bao người đang sống và thù ghét họ. Trước khi đi, em có vài ba điều muốn nói với anh là người không tin ở thuật số nhưng có thể làm cho anh cân nhắc khi về mặt vật chất em không còn ở bên anh nữa. Đây là những điều chính xác nó sẽ chứng tỏ không gì có thể chống lại được. Em không phải là một cô bé mơ mộng hoặc giàu óc tưởng tượng… Vợ anh có một tình nhân mà chị ta thường đi lại khi anh đi xa và thường đến thăm ngay cả khi anh có mặt ở nhà nữa! Em không có nhiệm vụ cho anh biết tên hắn. Đó không phải vai trò của em là người bạn thực sự của anh. Nếu muốn biết rõ sự thật, anh chỉ cần theo dõi chị ta: có những hãng chuyên môn làm việc ấy. Có lẽ chính cũng vì lý do đó mà chị ta tìm mọi cách để loại trừ anh.
− Đủ rồi đấy! Cô vừa bịa ra một câu chuyện tày đình mà tôi không sao chấp nhận được! Cô cút đi!
Marc bật dậy như một cái lò xo, mặt tái nhợt. Nàng cũng từ từ đứng lên, tiếp tục nhìn thẳng vào mắt chàng, sẵn sàng chịu đựng cái nhìn nẩy lửa của chàng.
− Nadia, trái lại với đều cô muốn cho tôi tin lúc nãy, từ lúc này cô không còn là bạn của tôi nữa. Chính sự ghen tuông đã đưa cô tới đây chư không phải là lòng mơ ước trung thực muốn giúp đở tôi. Chính cô mới là người đàn bà xấu xa!
Đôi mắt mọng nước Nadia im lặng bước ra.
Về tới nhà, Nadia đi thẳng lên phòng ngủ, đóng cửa lại không mảy may chú ý đến các vị khách ngồi trong phòng đợi. Nàng dường như không nghe thấy cả tiếng bà Vêra theo chân nàng đến tận cửa phòng ngủ bảo cháu:
− Cháu thân yêu! Bà biết nói sao bây giờ với tất cả những ông bà này kiên nhẫn chờ đợi từ rất lâu rồi?
Chẳng có gì làm cho Nadia quan tâm nữa. Biết là mình đã nói dối Marc bằng cách dựa vào bản báo cáo của cảnh sát chứ đâu chỉ độc nhất là là dựa vào năng khiếu thấu thị của mình để nói cho Marc rõ những gì nàng tưởng là biết rõ về hành vi của vợ chàng, nàng thấy giận về cách xử sự của chính mình, một người đang thiết tha yêu. Nhưng biết sao được khi muốn hành động thật nhanh và, nàng tin như vậy sẽ đạt được hiệu quả bởi vì nàng không thể sống thiếu chàng? Dù cho chàng say mê người đó đi nữa thì cũng cần chi! Mục đích duy nhất của nàng là lúc này làm sao tách được chàng ra khỏi người đó… Đúng ra nàng có nói tới tình bạn vô tư nhưng giữa lời nói với sự chân thực trong ý nghĩ của một tình nhân có cách nhau một vực thẳm! Và bộ quân bài còn đó, mỗi lần nàng gieo quẻ chẳng đã tiết lộ chỉ có con Đầm Cơ cuối cùng sẽ thắng ư?
Điều mà tình yêu thầm kín và say đắm đã ngăn trở không cho nàng nhìn thấy và chỉ được phát hiện ra khi đã quá muộn, đó là con Đầm Cơ không phải là nàng, là Nadia lại là Celsa, cô vợ chính thức của Marc, Nadia mới là con Đầm Pic bất lương tiếp nối Béatrice là con Đầm T rep phù du chốc lát. Sự thực, mối tình tuyệt vọng đã làm cho nàng mù quáng năng khiếu tiên tri bị bào mòn. Nadia không sao lần ra được sự thật. Lại còn một mâu thuẫn kỳ cục: làm sao mà nàng lại có thể là con Đầm Pic đang mơ ước trở thành quả phụ khi mà nàng không có chồng? Đó là một vòng luẩn quẩn khủng khiếp. Trừ phi năng khiếu đặc biệt của nàng không hề nghĩ đến vỉ từ nhỏ, nàng đã có thói quen tin tưởng một cách mãnh liệt vào tất cả những gì mình thấy trước, không ngoại trừ điều gì, tất cả đều phải xảy ra đúng như thế.
Một tuần nữa lại trôi qua, cũng buồn tẻ như tuần trước đó. Nhưng tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên vào một buổi sáng trong lúc nàng vào phòng để tiếp những người khách đầu tiên của ngày hôm đó. Đó là tiếng của Marc:
− Em đấy ư? Em có thể tiếp anh ngay bây giờ được không? Rất cần.
− Có việc gì đấy anh?
− Anh chỉ có thể trược tiếp nói với em thôi. Anh xin em. Anh rất cần gặp. Chuyện đã xảy ra với anh thật khủng khiếp!
Tiếng nói đầy vẻ lo sợ.
− Em sẽ giải phóng thật nhanh những khách đã có mặt tại đây và chờ có anh vào buổi trưa.
Rồi nàng bảo bà ngoại Vêra.
− Bà đừng nhận khách từ 12 đến 14 giờ. Anh Marc sẽ đến gặp cháu .
− Marc ư? Cái gì đã bất ngờ làm cho anh ta giở chứng suốt từ ngày biệt tămvậy? Thế mà cháu cũng tiếp anh ta ư? Chỉ vì một cú điện thoại đơn giản sau khi đối xử với cháu tồi tệ như vậy sao? Có lẽ tốt hơn cả,cháu hãy nói ngay với bà là cháu vẫn yêu anh ta.
− Vâng, cháu vẫn yêu anh ấy! Chuyện đó làm bà không bằng lòng ư?
− Bà ấy à?Không đâu… Chỉ sợ đối với người khác mà chuyện đó gây phiền toái thôi.
− Cháu cũng chẳng cần!
− Cũng nên lưu ý điều này: đừng quên là anh ta đã có vợ!
Khoảng giữa trưa Marc tới, sau khi bắt tay bà Vêra trong phòng chờ:
− Cháu rất vui được gặp lại bà. Bà biết không:bà chẳng thay đổi gì cả?
− Anh cũng vậy Marc ạ. Bà cũng rất hài lòng được gặp lại anh. Cô ấy đang chờ…
Ngay sau khi cửa phòng khép chặt lại, anh hỏi:
− Em có chắc là bà không nghe được chúng ta trao đổi không? Điều mà anh sắp nói đây chỉ liên quan tới em, hoặc đúng ra là chỉ liên quan tới nhà tiên tri là em mà thôi.
− Bà ngoại Vêra là hiện thân của sự kín đáo. Anh có thể nói tự nhiên.
− Trước tiên anh phải xin em thứ lỗi cho về chuyện hôm trước. Nhưng em sẽ nghĩ về anh như thế nào đây? Không lúc nào anh tin vào năng khiếu đặc biệt của em thế mà bây giờ anh bắt đầu tự hỏi: có thật thật thế không? Em tha lỗi cho anh chứ?
− Vâng, nếu không thì em đã không tiếp anh. Em nghe đây.
− Khi em ra khỏi phòng làm việc của anh, anh giận em vô cùng và cho rằng em vừa giở cái trò lố bịch của một người tình cũ bị bỏ rơi, nhưng anh lập tức suy nghĩ lại và tự bảo là vô lý mà một cô gái luôn tỏ ra trung thực với mình lại đến tìm gặp để nói toàn những điều ngu ngốc đơn thuần đẻ ra từ trí tưởng tượng hoặc từ sự ghen tuông. Tất cả những gì em kể về Celsa đều đúng! Theo lời khuyên của em, anh đã thuê thám tử theo dõi và dã lượm được chứng cứ là nàng có quan hệ với người đàn ông đó… Tất nhiên là anh giữ kín không để cho nàng biết và anh đi tới kết luận có vẻ khá là oái oăm: nếu như Celsa có những cuộc hẹn hò gặp gỡ với con người đó, thì không phải, như em nghĩ là do cô ta lừa dối anh.
− Cái gì đã khiến anh nói như vậy?
− Ví nàng rất yêu anh! Cũng kém gì anh yêu nàng… Hai chục lần, một trăm lần trong tuần lễ này, anh đã muốn sửa cho nàng một trận, nhưng nàng luôn tỏ ra là một người tình nồng thắm nên anh không thể… Anh tự bảo: “Không có lý do nào mà một người vợ sống đằm thắm mật thiết với mình như vậy mà lại có ý đồ muốn làm vợ một người đàn ông khác!” Vậy thì ở đây có một cái gì khác, nhưng đó là cái gì? Dựa vào năng khiếu sẵn có của em, em phải giúp anh tìm ra cái đó để anh có thể giữ được Celsa cho mình anh thôi… Em không có quyền từ chối sự giúp đõ đó! Chính em đã chẳng nói với anh tuần lễ trước là ngay cả khi chúng ta phải d9ao5n tuyệt với nhau thì em vẫn sẵn sàng tiếp tục trợ giúp anh khi cần thiết. Có phải thế không?
− Đúng như vậy và em sẽ giữ lời như đã hứa dù niềm tin của em đối với cô ta không sao có thể sánh được với lòng tin của em đối với anh. Nhưng em đã coi như việc phục vụ anh là một bổn phận trên suốt thời gian em còn sống trên đời. Vì vậy em sẽ đặt cho anh một câu hỏi có tính chất mở đầu: anh có biết người chồng trước của cô ta không?
− Cả đều này em cũng biết khi đến thăm anh: nàng là một quả phụ trước khi gặp anh có phải không?
− Phải.
− Nhờ vào những quân bài?
Lại lần nữa, nàng nói dối:
− Vâng, nhờ vào những quân bài…
− Làm sao mà người ta thấy được nhiều thứ trong những quân bài thế nhỉ?
− Đó là nghề của em mà.
− Em cũng còn chưa biết tên của người đàn ông đó?
− Smitzberg… quốc tịch Đức, sinh tại Lripzig.
− Em thật đáng khâm phục, đúng vậy! Anh ta chết lúc bao nhiêu tuổi em biết không?
− Nhiều nhất là khoảng ba mươi…
− Có lẽ là em sắp nói vói anh là em quen biết biết hắn? Hắn ta làm gì nào?
− Nghề nghiệp của hắn ta cũng tương tự như nghề nghiệp của anh. Cũng như anh hắn là kỹ sư hoặc kỹ thuật viên trong ngành dầu khí.

X