Hinh sex đẹp, ảnh sex gái xinh dễ thương nóng bỏng mới nhất.

Truyện sex phang nhau tại cánh rừng cao su

Truyện sex phang nhau tại cánh rừng cao su

Sau mấy năm mất mùa, khu Kinh tế mới bây giờ vắng vẻ và hoang vu hơn trước. Cộng thêm một trận cháy rụi do cơn bão lửa, dân cư lượt lượt kéo nhau bỏ đi, càng ngày càng thưa thớt. Bọn đàn ông lớp lớp bỏ ra đi, phần vì bị bắt làm nghĩa vụ quân sự, lớp vì lên tỉnh kiếm ăn, phần còn lại vì chuyện học hành và nhiều lý do khác, lén lút mà đi không giả biệt người quen nào v.v… Lẻ loi chỉ còn lchúng tôi, với mươi mười căn nhà bỏ hoang cùng khu rừng cao su trơ trọi, cố bám đất mà sống.Ở thì phải ở rồi, chứ biết đi nơi đâu nữa mà sống. Chúng tôi có quen một ai đâu. Nói là chúng tôi cho có số nhiều một chút, chứ thực ra, chúng tôi đây chỉ gồm có, tôi, má tôi, gia đình bác Tám, bác trai và gái, cùng một số gia đình khác sống rãi rác, tựu trung dăm mười căn nhà, cách nhau khoảng 20 m. Phần lớn gia đình ở đây kiếm sống bằng nghề cạo mủ cao su, trong đó có má tôi và bác Tám trai, là nguồn lợi tức duy nhất ở mỗi căn hộ ở đây.

Bác Tám trai, tuổi trạc 45, nhưng trông khá già so với tuổi. Bác Tám gái trông còn tệ hơn do năm tháng bị mù lòa (tôi vẫn không rõ vì sao, nghe đâu vì căn bệnh tiểu đường mà nên), sống bám vào đồng lương ít ỏi của bác trai và thằng con từ tỉnh gởi về. Má tôi cũng chỉ ngoài 35 nhưng vì sương nắng vải dầu nên trông bà cũng không khá hơn bất cứ ai trông cái làng này. Tôi chỉ vừa hơn 14 tuổi, cái tuổi chẳng làm được gì ngoài việc đào bới kiếm củ, trồng dăm ba luống khoai, luống rau và tiếp má tôi cạo mủ cao su vào những dịp họ cần thêm phu cạo.

Ba tôi chết lúc tôi 10 tuổi. Ông bị căn bệnh viêm gan nhiều năm liền. Vì vậy gia đình tôi vốn đơn chiếc bây giờ còn cô độc hơn.

Nhà tôi được Ba tôi đích tay dựng lên. Nói là cái nhà chứ thực ra là một cái chòi tranh trống lốc nằm giữa vùng đất hoang vu đầy cỏ tranh. Lúc mới tới đây, ông khéo chọn ra một mảnh đất ráo ở cạnh một con mương. Mỗi chiều, sau một ngày quần quật với đất cát, chúng tôi thường ra mương múc nước lên tắm. Ở đây, người ta có lệ tắm mương vào mỗi chiều, khi trời bắt đầu nhá nhem là bà con kéo nhau ra mương. Người thích tắm và trầm mình trong nước mát như bác trai, hay người khác siêng hơn nên múc nước lên, rồi mới tắm, như tôi.

Vì để tiết kiệm thời gian, chúng tôi thường tắm và giặt quần áo cùng một lượt, mặc bộ nào là giặt ngay bộ đó. Và đương nhiên, chuyện cởi hết áo quần ra tắm ở đây cũng rất thường, thường đến nỗi không ai còn để ý. Với lại, cái làng này có bao nhiêu người qua lại đâu mà để dòm ngó !

Với tôi, thì trường hợp hơi khác một chút. Nhà tôi gần nhà bác Tám, gần như bước hơn 10 bước là tới. Chúng tôi tuy là láng giềng nhưng sống rất đùm bọc. Bác trai lại là người rất tỉ mỉ, hiền hòa, hay dẫn bác gái ra sân ngồi hóng mát mỗi khi con nắng nhạt màu. Sau một ngày quần quật, bác trai chỉ còn bấy nhiêu cái thoải mái bên cánh đồng mọc đầy cỏ dại, cỏ tranh, ngọn nào cũng cao như ngọn lúa có bông cỏ trắng lung lay, tạo nên khung cảnh rất là bình an.

Là con gái, nhất là một đứa con gái ưa sạch sẻ, tôi thường thích tắm và giặt đồ. Hoàn cảnh sống của tôi thì các bạn cũng hiểu, đành chịu thôi, mất đi cái bí mật cá nhân, sự riêng tư mỗi khi có sự hiện diện của bác trai của mỗi chiều ra mương tắm.

Thoạt đầu, tôi còn ngại ngùng nên hay đợi trời thật tối mới tắm gội. Nhưng mấy tháng gần đây, trời trở lạnh, tắm đêm không kham. Vốn cũng biết bác trai chả thèm dòm ngó tôi làm gì, bởi bác là một người đàn ông chính chắn, bác lại rất thương bác gái, vì bác gái mù lòa, và hơn hết hai bác đều coi tôi như con cháu trong nhà. Nếu có thấy tôi tắm, chắc rằng bác cũng sẽ ngó lơ.

Một lần tôi quyết định tắm đại vào buổi chiều chạng vạng. Như thường lệ, tôi hay vắt quần áo sạch khô lên xào, rồi cởi hết áo quần ra dơ giặt trước. Bác trai ngồi thong dong nhìn trời hiu quạnh với điếu thuốc lào trên môi, lâu lâu quay sang nói với bác gái câu gì đó, rồi thấy bác gái gật gù, cười vui vẻ. Tôi cúi đầu không dám nhìn về phía bác trai, chăm chú giặt cho xong bộ quần áo, để cho kịp giờ nấu cơm tối. Giặt xong, tôi lom khom múc một vài gáu nước xối lẹ lên mình, rồi núp vội sau cái lu. Nước ấm hơn so với lúc đêm, thấy mát chớ không lạnh, làm nhẹ cả người. Tôi xối thêm mấy gáu nữa cho đã, rồi vói tay lấy xà bông gội đầu, không quên liếc nhìn bác trai xem động tĩnh, nhưng thấy cử chỉ vô thức của bác. Tôi vững dạ hơn. Cứ thế, tôi tiếp tục với màn gội đầu và kỳ cọ khắp thân thể mà lòng dạ thấy nao nao, khó tả. Có thể vì tôi vui, từ nay được tắm sớm !?

Đêm đó, một đêm tối mò cũng như mọi đêm, khi nhìn lên trời chỉ toàn màu thăm thẳm với vài ánh sao le lói, tôi không khỏi mơ ước một cái gì đó … người ta gọi hạnh phúc gia đình, giống như hình ảnh bác trai chăm sóc cho bác gái vậy. Tôi thầm nghĩ biết đâu lại chẳng là bác Tám nhà kế bên rất có duyên với tôi, nhưng nghĩ tới nghĩ lui tôi biết điều đó xảy ra thế nào vì bác Tám nào có gì gì với tôi và bác gái còn sống sờ sờ ra đó. Bỗng nhiên nghĩ tới sự ra đi của bác gái, tôi thấy mình thật ích kỹ vô cùng, tôi tự chửi mình “con khùng”, đúng là con gái mới lớn hay mộng mơ ngông nhỉ! Ở đây quả thật không có một móng con trai nào cho tôi suy nghĩ tới… Chán thiệt !

Gió càng lúc càng thổi mạnh, rít qua kẽ lá, lạnh run cả buồng phổi, tôi tư lự một lúc khá lâu, rồi thiếp đi trong mộng mị êm đềm.

Rồi cứ thế, mỗi chiều tôi đều ra mương tắm như không có ai dòm ngó. Mỗi lần, đều có sự hiện diện của bác Tám, kỳ lạ thay, điều đó làm tôi thấy vui vui. Bác gái thì mù lòa đương nhiên không biết, còn bác trai cũng chỉ ngó lơ đôi ba lần, nhưng đa phần tôi chỉ để bác nhìn sau lưng.

Sau hai tháng tắm trong hoàn cảnh vậy, tôi dần dà không còn cảm thấy e ngại nào trước mặt bác Tám. Sức mạnh tình yêu chăng ?, tôi tự hỏi, rồi cười xòa. Và từ lúc đó, tôi quyết định không núp sau cái lu nữa, cứ tự nhiên tắm, tắm như cái thuở tôi còn thật nhỏ chạy long nhong, trần truồng trong khu này, dưới cơn mưa hè mát mẻ.

Có một vài lần tắm, vô tình tôi nhìn sang, và thấy bác trai khẻ xoay đầu tránh né ánh mắt tôi, bác rõ ràng nhìn đã khá lâu, nhưng vội vàng quay đi nơi khác. Thái độ của bác làm tôi yên tâm hơn, có phần thấy gần gũi với bác, vì bác quả ư là một quân tử ! Khiếp, tự bao giờ mà tôi biết bào chữa cho bác, bảo bác là quân tử, có lẽ dưới cặp mắt “nhân tình” ai cũng là một vị yên hùng ! Có lẽ vì cớ đó, đôi khi tôi mơ tưởng hảo huyền, mơ rằng bác là ba tôi, hay một bậc trưởng giả nghĩa hiệp nào đó đến đây để cứu giúp gia đình tôi ra khỏi cảnh nghèo đói, giúp cho tôi có ăn có học đàng hoàng như con người ta, nếu được chắc tôi thương người đó lắm. Mà giả như bác là ba tôi thiệt, thì chuyện ông nhìn đứa con gái nhỏ của mình tắm cũng không phải là điều lạ chi. Tôi cho là vậy, càng thêm vững dạ.

Có lẽ từ cái ý nghĩ đó mà tôi dẹp hết những sự ngại ngùng gì trước mặt của bác.

Tôi bắt đầu sang thăm hai bác thường xuyên hơn. Hễ có dịp là tôi sang thăm. Ban sáng, khi bác trai lên rừng cao su, tôi qua thăm bác gái, thường trò chuyện với bà một lát rồi mới đi làm, công việc đào bới đôi khi cũng cực những chỉ cần làm nhanh cũng kịp lúc. Tôi vốn còn trẻ, sức dai lắm, chuyện gì rồi cũng xong. Ban chiều, khi bác trai trở về từ rừng cao su, tôi lại sang thăm, và hay mang trái cây hái trên rừng, để biếu hai bác. Bác gái rất tốt với tôi, thường hay vuốt đầu tôi và kể chuyện ngày xưa của bà, và nhất là chuyện thằng con trai trên tỉnh. Riêng bác trai, người ít nói, lầm lì, chỉ nói dăm ba câu khi thấy mặt tôi. Nhưng tôi biết bác cũng để ý đến tôi và coi tôi như con cháu trong nhà.

X