Truyện tình yêu “Em còn nhớ hay là đã quên”

– Đi thôi em!

Tôi định ngoan cố tiếp tục từ chối thì bắt gặp cái đầu hóng chuyện của bác bảo vệ
thò ra từ cửa sổ đầy hào hứng. Thầm thở dài, mất mặt như vậy là đủ lắm rồi,
tôi đành gật đầu, lóc cóc đi theo anh.

***

Chuyện xảy ra đã gần nửa năm nhưng tôi vẫn nhớ như in từng chi tiết cái ngày
đầu tiên tôi và Đức gặp gỡ. Hôm đó, trong ánh hoàng hôn xuyên qua những ô cửa kính,
nhuộm vàng cả phòng đọc của thư viện, anh điềm tĩnh bước lại gần chỗ tôi ngồi,
đặt lên trang sách trắng tinh một chùm tử đinh hương trắng, giọng nghiêm trang:

– Anh là Đức. Anh thích em Đinh Hương! Làm bạn gái anh nhé!

Thề có trời đất chứng giám, lúc đó tôi đã sửng sốt đến độ suýt rơi cả quai hàm
xuống mặt bàn. Nhưng Đức thì ngược lại, ánh mắt anh vẫn một mực không rời khỏi tôi,
kiên định như thể cả đời này anh chưa bao giờ thành thực như thế.

Tôi không tin vào cái gọi là tình yêu sét đánh, càng không hứng thú gì kiểu
làm quen tán tỉnh giữa nơi công cộng nên phản ứng đầu tiên của tôi lúc đó là:

– Anh là ai?

Anh cười, một nụ cười kiên nhẫn nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy xẹt qua
đáy mắt sáng ngời kia có gì đó buồn bã và hoảng hốt:

– Anh là Đức, Trần-Trí-Đức!

Anh nhấn mạnh từng từ một như thể muốn khắc sâu nó vào tâm trí tôi.
Và có lẽ cảm thấy như vậy vẫn không đủ, Đức cầm lấy cây bút trên mặt bàn,
cẩn thận viết tên anh thật đậm vào cuốn sổ tôi để mở bên cạnh.
Nét chữ nghiêng nghiêng dứt khoát, màu mực xanh thẫm chưa ráo loáng lên dưới ánh
hoàng hôn màu cam đậm có mị lực khiến người ta không thể dứt mắt.
Tôi cúi đầu nhìn quyển sổ, rồi lại ngẩng lên định mắng anh ta về tội tuỳ tiện thì
gặp ngay khuôn mặt con trai ngang tầm mắt. Anh ta nhìn tôi chăm chú, đầy chờ đợi,
hơi thở nóng rực phả vào má mang theo mùi tử đinh hương trắng dịu ngọt.
Tôi rùng mình, bật dậy, quáng quàng vơ lấy sách vở, bỏ chạy:

– Tôi không biết anh!

Đức không đuổi theo. Anh ta đứng yên tại chỗ, lẳng lặng nhìn theo tôi,
miệng mấp máy câu gì đó. Theo phản xạ tôi ngoảnh lại, chỉ cảm thấy người con trai
đứng im lìm dưới ánh hoàng hôn sắp tắt kia sao mà cô độc đến thế! Tối hôm đó tôi
mất ngủ. Nửa đêm tôi lọ mọ mò dậy, tìm quyển sách đọc dở ban chiều giải trí tạm.
Chỉ có điều, kẹp giữa hai trang sách đọc dở, chùm tử đinh hương màu trắng lại
nằm đấy, từng bông từng bông nhàu nát, dậy lên mùi hương nhạt nhoà.

Tôn Ngộ Không dù có thần thông quảng đại đến mấy cũng không thoát khỏi bàn tay
của Phật Tổ Như Lai. Dù mọi sự so sánh đều khập khiễng nhưng nếu nói tôi là
Tôn Ngộ Không thì hẳn… anh ta, Trần-Trí-Đức chết tiệt là Phật Tổ Như Lai!
Bắt đầu từ buổi chiều ở thư viện hôm ấy, dù cho tôi có cố gắng tránh né đến mấy
thì Đức vẫn cứ dần dần xuất hiện trong cuộc sống tôi, mỗi lúc một nhiều,
đều đặn như những hạt nước rỏ xuống từ nhũ đá. Buổi sáng khi tôi mở cửa sẽ thấy
Đức đứng trước cổng, sương thấm ướt vai áo, nói rất nhẹ nhàng: “Anh đưa em đi học”.
Buổi chiều khi tôi tan học anh lại đứng trước cổng trường, hai tay đút sâu
vào túi quần, cười rất dịu dàng: “Em học xong rồi à? Anh đưa em về!”.

Có thể bạn chưa xem: