Truyện tình yêu “Em còn nhớ hay là đã quên”

Anh ta nắm rõ từng sở thích của tôi: yêu hoa tử đinh hương, thích nghe The Beatles,
thích đọc truyện tranh trước khi đi ngủ, ghét đồ có mùi tanh, thích uống nước
chanh tươi… Thậm chí có lúc tôi cảm thấy Đức còn hiểu tôi hơn chính bản thân tôi nữa.
Có lần vì muốn Đức bỏ cuộc, tôi đã nhờ một cậu bạn đóng giả làm bạn trai mình
đến gặp anh. Trước mặt Đức, tôi và cậu bạn kia cười cười nói nói vô cùng thân thiết.
Đức không phản ứng gì trước cảnh tượng ấy. Khi tôi tưởng kế hoạch của mình đã
thành công mĩ mãn thì ngay lúc ra về anh lại ngước mặt lên trời nói:

– Em có một tật xấu!

– Cái gì? – Tôi hỏi lại, vừa chột dạ vừa tức giận.

– Mỗi lần nói dối giữa hai lông mày sẽ xuất hiện một vệt nhăn.

Đức chợt dừng lại, trầm mặc hồi lâu rồi cười thâm thuý:

– Suốt cả buổi nay vết nhăn ấy xuất hiện hơi nhiều!

Tôi im bặt, trợn mắt nhìn anh ta chằm chằm. Anh vẫn cười:

– Mai gặp!

Trông theo bóng lưng xa dần của người con trai ấy, khoảnh khắc đó, tôi không rõ
mình nên vui hay nên buồn. Vui như một cô gái kiêu ngạo khi có người đối với mình
quan tâm đến thế, chân tình đến thế. Buồn như một kẻ tội đồ bởi không những
không thể đáp lại mà còn dẫm đạp lên tình cảm của người ta.

Mẹ tôi và cả An – con bạn nối khố đều rất thích Đức. An thì khỏi phải nói nhưng
ngay cả mẹ tôi cũng cư xử kì lạ, hễ có cơ hội là nói tốt cho anh ta thậm chí
mời anh ta đến nhà ăn cơm.

– Mẹ, đừng mời anh ta cùng dùng bữa với mẹ con mình nữa – Tôi kiến nghị khi
“Như Lai” rốt cục rời đi.

– Ai cơ?

– Mẹ còn giả vờ!

– Người ta có tên hẳn hoi! Con gái con đứa ăn nói cho lịch sự! – Mẹ nghiêm mặt dạy dỗ.

– Mẹ – Tôi xìu xuống – Con nói thật đấy. Con không thể quen với Đức được.
Mẹ biết lí do mà.

Mẹ nhìn tôi hồi lâu rồi khẽ thở dài, nhẹ nhàng ôm con gái vào lòng, vuốt tóc:

– Có! Được mà! Không có gì trên đời này có thể cấm người ta yêu thương cả.

Tôi nắm chặt tay, không dám nói gì, chỉ có thể ở trong lòng mẹ mà âm thầm lắc đầu.

Sau đó mấy hôm liền Đức không tới làm phiền tôi nữa. Chưa kịp hí hửng với ý nghĩ
là anh ta đã bỏ cuộc thì sáng chủ nhật mẹ kéo tôi ra khỏi giường, nhét vào tay
cái cặp lồng nóng hổi, ra lệnh:

– Con mang cặp lồng cháo này đến cho Đức. Thằng bé ốm rồi!

Tôi đặt cặp lồng lên bàn, quay người chui vào chăn.

– Con không đi. Anh ta ốm là việc… của nhà anh ta.
Họ không biết nấu cháo cho anh ta ăn à?

– Thằng bé sống có một mình thôi.
Cha mẹ nó di cư sang Australia từ mấy năm trước rồi.

– Con… dù gì con cũng không đi. Mẹ tự mang cho anh ta đi – Tôi kéo chăn trùm kín đầu,
một ly cũng không thò ra – Con cũng mệt lắm!

Hồi lâu bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì nhưng tôi biết mẹ vẫn chưa chịu bỏ đi.
Mẹ bỗng thở dài rồi lại thở dài, cuối cùng nói:

– Con biết vì sao thằng bé lại ốm không? Tuần vừa rồi trở lạnh lại thêm mưa rét
vậy mà sáng nào nó cũng chờ đưa con đi học. Chương trình học của trường Y lại nặng nề,
nó không kiệt sức mới lạ. Dù nó ốm không phải lỗi của con nhưng con dám nói
con không có trách nhiệm.

Đón xem các truyện tình yêu cùng tophinh nhé.

Có thể bạn chưa xem: