Hinh sex đẹp, ảnh sex gái xinh dễ thương nóng bỏng mới nhất.

Truyện tình yêu “Em vẫn chờ anh”

Mới ra trường còn phải trả nợ, mai mốt mới giàu được.

Quyên cười nhẹ nói cho qua chuyện với ông dượng rồi tìm cách để không phải
đề cập tới Nam nữa, thì may sao đúng lúc đó chị Mẫn đi làm về.
Chị làm cho 2 hãng điện tử khác nhau, đều 8 tiếng cho mỗi giốp.
Chị có khoảng 1 tiếng giữa hai công việc để đi từ hãng này qua hãng kia
và đủ chợp mắt 20 phút cho đỡ mệt. Làm nhiều như vậy chị về nhà là lăn
ra ngủ, bạn gái còn không có để nói chuyện gẫu với nhau cho thú,
nói chi là có bạn trai. Có tiền cũng chẳng biết làm gì, sửa mũi,
sửa mắt vài lần mà cũng chẳng khá gì hơn, tuổi già vẫn cứ xồng xộc đi tới,
chị thôi không còn nghĩ tới nhan sắc của mình nữa. Chị lo làm ăn quá
nên trông chị cứ khô khan, cái mông ốm tong teo, tướng đi cà nẹo thấy tội.
Không có tình yêu, chị sống những năm tháng buồn bã, dễ gắt gỏng với
đám em út đang ở tuổi hồn nhiên, ồn ào, lắm bạn bè lui tới.

***

Ads: Xem truyen tinh yeu cập nhật thường xuyên tại tophinh.com bạn nhé !

***

Bữa nay thấy Quyên đến chơi thay vì phải đi ngủ ngay, chị kéo Quyên
lên phòng. Một đám con gái chia nhau một phòng. Kê hai giường 2 tầng,
4 chỗ nằm, nhìn chỗ này như một cái trại lính! Chị lôi trong tủ ra một
túi áo quần mới mua on salẹ Hai cái váy ngắn, 2 cái áo ngủ mỏng dính da
màu hồng, màu vàng nhạt. Rồi nào pullover, áo len mỏng cho mùa thu sắp tới.
Giá gì chị có phòng riêng để tự do mặc cái áo ngủ mỏng hở hang đó.
Hay có chồng mặc cho chồng ngắm. Quyên thầm nghĩ như vậy và tự hỏi
không biết có bao giờ những ý tưởng này lóe qua đầu chị.
Quyên cảm thấy xót xa cho cảnh lỡ làng của chị, Quyên bàn:

-Lâu nay chị đi làm nhiều quá rồi, sao không bỏ một giốp cho khỏe?
Chị một mình một thân làm chi cho dữ thế!

-Mới đầu làm 2 giốp là vì cần tiền, bây giờ quen rồi… bỏ một giốp
rồi chẳng biết làm gì với khoảng trống còn lại. Ở không lại hay suy nghĩ,
chị sợ suy nghĩ lắm… Chắc chị sẽ… lấy chồng!

Quyên sửng sốt vì câu nói bất ngờ của chị:

-Chị sắp lấy chồng à? Sao em không nghe nói?

Chị không đẹp. Nhưng Quyên biết hồi xưa chị có một mối tình đẹp lắm.
Người yêu của chị là một người hùng tác chiến rất đẹp trai, làm đại
đội trưởng. Gần ngày cưới thì anh bị tử thương. Chị đau khổ và ở vậy
từ đó cho đến ngày qua Mỹ. Ở Mỹ, chị chúi đầu vào công việc chẳng biết
trời trăng mây nước gì. Những cô em gái của chị thay nhau làm đám hỏi,
đám cưới… Một bầy con gái 8 đứa, cứ thấy cưới hỏi miết mà cũng còn 2
cô nhỏ ở nhà… Nhưng không ai nghĩ là chị sẽ lấy chồng.
Và Quyên đoán cả cô dượng nàng cũng không còn buồn lo chuyện tương lai
của chị nữa, vì có lần nàng nghe ông dượng trả lời với một người quen hỏi
về chị là… quá lứa rồi, “quác” rồi! Cũng chẳng nghe chị có bồ bịch hay
ai theo đuổi gì cả, bây giờ đùng một cái nghe chị có chồng,
Quyên tưởng chị nói chơi.
Nhưng không, chị buồn buồn trả lời:

-Thì bây giờ chị mới quyết định mà. Ông đó lớn hơn chị 20 tuổi, vợ chết,
 có 2 con lớn hết rồi. Chị gần 40 tuổi rồi, em à. Cũng phải tìm một chỗ
 để nương tựa chứ. Cha mẹ rồi cũng già, các em sẽ lớn sẽ ra ở riêng hết,
 chị sống với ai đây? Ông ấy đứng đắn, có sự nghiệp vững vàng,
 và rất tốt với chị.

-Nhưng mà ổng hơn chị tới 20 tuổi!… Cô dượng có chịu không?

-Không chịu cũng phải chịu, chớ mấy thằng cỡ chị đâu có ai để ý tới chị,
chúng chỉ theo mấy cô nhỏ trẻ đẹp thôi. Mình đẻ vài đứa con là thành má
tụi nó hết rồi, đừng nói là chị hai! Giọng chị có vẻ như hận đời.

– Đành vậy, nhưng cách biệt tuổi tác làm sao hiểu nhau. Rồi chị sẽ lạc lõng
trong đám bạn của ông ta, rồi ông ta làm sao hợp với đám bạn cỡ tuổi chị.

-Làm gì có bạn bè mà lo những chuyện đó em…
Ở tuổi này thì cũng không thấy chênh lệch mấy đâu.

-Mà chị có yêu ổng không? Quyên lại hỏi tiếp. Chị không nói gì.

Đó là những ngày cuối hè. Quyên cứ băn khoăn nghĩ thương cho chị mà
chẳng hiểu vì sao. Đi lấy chồng mà chẳng có những buổi hẹn hò, những lời
nói yêu thương gì cả liệu Quyên có dám làm như vậy không. Sao cứ phải…
Con gái rồi cũng phải có chồng, chứ ai ở mãi vậy được…
một thân một mình ai lo khổ lắm?

Chị lấy chồng cuối mùa đông năm đó. Chị mặc áo cưới hoàng hậu màu đỏ,
áo rộng trắng viền lai vàng, đầu đội khăn đóng vàng. Cổ chị đeo kiềng
vàng chói. Mặt đánh một lớp phấn dày, để che bớt những vết sẹo vì mụn.
Đôi lông mày kẻ đậm đen, dày làm khuôn mặt chị trông dữ. Quyên để ý thấy
ngày vui mà chị không cười lấy một lần. Còn chú rể thì cười hoài.
Ông nhìn trẻ hơn Quyên tưởng. Cứ ngỡ ông khoảng dượng nàng, hóa ra ông trẻ
hơn tuổi. Thôi đi bên nhau trông cũng xứng rồi. Một người muốn chồng,
một ông không quen đời sống độc thân, nàng mong sao họ có hạnh phúc.
Hạnh phúc đơn giản đôi khi cũng không phải khó tìm. Cứ chạy theo ảo tưởng
mới là khó. Biết thì biết vậy mà nàng cũng không tìm được hạnh phúc cho chính mình.

Chị Mẫn đã lấy chồng, Quyên vẫn lận đận với một mối tình chẳng biết đi
về đâu. Nghĩ buồn thật buồn. Dạo này chàng và Quyên ít đi chơi với nhau,
từ buổi chiều dạo ở bờ biển… cho đến thật khuya khi không còn những
người câu cá ngồi ở chiếc cầu bắc ra ngoài biển, khi những đốm lửa từ
những lò nướng thịt đã tắt ngụm nguội lạnh, nàng cảm thấy một nỗi buồn
vô kể, thấy cõi lòng lạnh ngắt, nàng phải vào xe giục chàng đưa về,
lúc đó bãi đậu xe đã vắng tanh, đi ngang qua đường Yakima có thể nhìn
thấy cả phố bên dưới, ánh đèn lóng lánh. Chàng nói ban đêm thành phố thắp
đèn lên trông thật đẹp, nàng nghe mà dửng dưng. Sao tôi đang buồn mà
chàng chẳng hay? ” Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ “.

X